
dễ bất ngờ, lòng cứ mùa đông
rượu say, thê thiết chuyện hoang đường
ta mấy lần qua cầu đứt ruột
hỏi em rồi có dám qua không ?
ngọn nến tình đâu cháy tới khuya
mà đêm trăn trở gió ngoài kia
ta đây đâu phải là Kim Trọng
bứt rứt phòng văn cái nỗi chi ?
em giữ hoài thôi chút bụng gần
từ ta thất lạc hết tình nhân
kể như ở cuối đời - du tử
đau đớn nằm nghe những bước chân
trăm sự rồi - yêu dấu cũng rồi
lòng ta - hơn nữa - có trăng soi
ôi em rất mực là khuê các
trở giấc, làm ơn, nghĩ lại coi !
hoàng lộc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn đã đến với Trang Thơ Tình Hoàng Lộc