Thứ Hai, 19 tháng 1, 2009

về một thời yêu ghen













thời yêu xưa anh đã chẳng cần ghen
như biết trước những gì không thể mất
ôi tuổi trẻ, nghĩ thừa hơi lắm sức
cái đẹp nào cũng chắc ở tầm tay

đôi ba người con gái ghé lòng đây
bấy cao ngạo chưa hề quên đấy hẳn ?
tình một thuở buộc đời ai thức trắng
bởi một đời khó gặp đứa bằng anh ?

thời yêu nay anh bỗng sợ cho tình
như biết trước những gì không giữ nổi
khỏi tuổi bốn mươi, tay chừng ngắn lại
để ngoài tầm đến cả chút tư riêng…

từ bữa dồn tiếng động bước chân em
dẫu lì lợm cũng nghe lòng nổi gió
tình chợt đến như chưa lần được có
vì như em - đời chẳng bấy lăm người !

ở những đàn ông trên dưới bốn mươi
cái chững chạc bên ngoài hơn á thánh
yêu sâu lắng - bất ngờ hơi trái tính
và ông ghen, em biết đó : vô thường !

ai biểu ngày tóc áo cứ phô trương
cứ tươi mát qua mỗi lần họp bạn
thấy lũ bướm hào hoa, anh phát ngán
nghĩ tình này có bữa mất như chơi !!!

hoàng lộc

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2009

chiều ở thành phố đá

1.

anh mù mây với phố
và chiều mù sương

anh đến trễ chừng vài trăm năm
khi người thiếu nữ da đỏ đã lao mình
từ đỉnh phố xuống nơi người cô yêu bị giết
bị giết bởi bộ tộc cô
anh ấy vừa yêu vừa chiến đấu
và chết vì chiến đấu
bỏ lại một tình yêu

bao nhiêu người đến nơi cô gieo mình
ngó trời chiêu niệm
anh cũng đứng nơi ấy
nhìn vực sâu và muốn hỏi em một lời…

2.

bên đỉnh thành phố đá
là chỗ đặt nhiều ống nhòm cực đại
có thể nhìn thấy bảy tiểu bang của Hoa Kỳ
anh cũng thử nhìn
thấy tiểu bang nào cũng giống nhau
tuyệt không thấy tiểu-bang-em !

anh hiểu ra : muốn thấy được em
chỉ cần nhắm mắt.

3.

đoàn người đến thành phố đá càng đầy
anh bỗng cùng với phố mù sương.


rocky city, chattanooga
5-2008


hoàng lộc

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2009

tháng chạp

anh với gió lang thang chiều tháng chạp
nỗi thương thân vừa bật cánh chim rời
mùa đông bảo những tầng mây xuông thấp
đành áo em mờ, giạt - tóc se vai ?

ai biết rõ cảnh đời đôi lứa ấy ?
mãi riêng cây,lại khổ chẳng liền cành
như kiếp trước chưa một lần nhớ thấy
mà hẹn thề trong mắt đã đinh ninh !








qua lối cũ buồn kia chừng sẵn đợi
nghĩ khô vàng ngọn tiểu cúc đầu sân ?
em đơn chiếc giữ gìn riêng tiếng gọi
để anh xin lui tới được bao lần ?

tình rối chỉ gỡ từng hồi đã mệt
mắt quen cùng sớt tiếp giọt chua cay
trời lại tiếc một mùa đông sắp hết
còn bất ngờ lạnh suốt cả chiều nay...


hoàng lộc

chiều lang thang trên quê người


ta về đâu cho đủ một ngày qua ?
đôi chút nắng rớt trên hè phố rộng
thân yếu đuối vẫn một đời một bóng
buồn vu vơ đốt thuốc để mà vui
nỗi nhớ nào vừa cháy đỏ trên môi ?
đã muốn khóc như một thằng trẻ dại

giấc mộng cũ cũng lâu rồi lở dở
nghĩ vô tình cái sự nghiệp còn xa
đọc sách làm thơ chỉ phỉnh lừa ta
thân thế đó vẫn vô cùng hèn mọn

(bởi dối trá để dỗ dành hy vọng
ngày lang thang mới rõ lối đi nhầm !)

mẹ quê xa ơi tóc trắng âm thầm
đêm mưa bấc mãi chong đèn che gió
những con đường xưa em còn đứng ngó
sợi tay mềm không giữ nổi loài chim

ta dối đời dối mẹ dối tình em
chiều xuống phố quê người nghe nắng chết
một ngày của ta - một ngày đã hết
khi trái sầu vừa lớn giữa tay không…


hoàng lộc

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2009

thêm một dã tràng

cho dẫu rằng mong manh
cũng một lần hạnh phúc
như lần ai được ngọc
không giữ nổi cho mình

để thù dai - dã tràng
mấy ngàn năm lấp biển
giữa sâu thẳm đại dương
về đâu loài ngọc hiếm ?





biển thế mạnh vô cùng
ngọc kia nào trả lại
dã tràng ơi - hoài công
những ngàn năm thua mãi !

*

tình, khác chi ngọc hiếm
đời, khác chi biển sâu
em vẫn là của biển
chứ của gì anh đâu !

(cho dẫu rằng mong manh
cũng một lần hạnh phúc)

anh chẳng được tình em
chưa có lần được ngọc
cớ sao bên đời - thêm
một con còng gió - khóc ?


hoàng lộc

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2009

hỏi người đi dạy






chiều nay người đi dạy về
thấy hồn ta dựng bên hè phố không ?

học trò người dạy thật đông
có tên nào giống ta không, hỡi người ?
học yêu thương suốt một đời
vẫn sông nước bỏ, vẫn trời gió bay

chiều nay, người hết một ngày
khi thành phố cũ lên đầy mù sương
khi về qua những con đường
thấy hồn ta, tượng-đá-buồn đó không ?


hoàng lộc

mưa lập xuân




ta còn trong tháng chạp
mà trời chuyển mưa xuân
buồn cười cho hạnh phúc
lại ghé đời cuối đông !

em mất trộm hoa


em mất bụi tử chi, giò phong lan hay chòm tiểu muội
mà tiếc ngẩn mắt em cùng nỗi bất bình ?
rào giậu này đây còn thua phường trộm đạo
anh yên bụng thế nào về nụ tình anh ?

hoàng lộc

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009

tình anh









thời tiết bất quá xoay vần
anh bất quá rượu say
đời sống bất quá nợ nần
thiên tài bất quá rủi tay

chim bất quá bay đi
cây bất quá gãy đỗ
ghềnh đá bất quá sóng vỗ
tháng ngày bất quá lãng quên...

nhưng em
bất quá cũng còn anh.

hoàng lộc

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2009

thơ đêm




từ đi, khắc khoải chuyện về
canh đêm nào cũng lòng quê lòng mình
ngọn đèn không đỏ không xanh
mà sao ngọn tóc trắng cành thu mưa ?

ơi em là cõi đợi chờ
trời xa, hỏi tự bao giờ mây bay ?
ít nhiều kỷ niệm trên tay
vẫn y nguyên giọt lệ đầy, còn chung

từ đi, hỏi kỹ tấm lòng
cả đời chưa chắc buồn xong nỗi buồn
ta là em của yêu thương
em là ta của mỏi mòn trong nhau

của ai nhà rộng phố giàu
ta như quen phải cúi đầu nhớ quê
trong đêm, mắt thử ngó về
thương con mắt vẫn bốn bề gió đêm

hỏi mình, gặp phải lời em
hỏi em, gặp chính trái tim của mình
ta như quen phải làm thinh
mà sao còn muốn bật thành tiếng kêu ?

hoàng lộc

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2009

cái bụng của nàng



cái bụng của nàng sao mà chướng vậy ?
ta đứng trông theo - bất giác đau lòng
chíếc áo dưỡng thai che mười-phần-gã-ấy
có phần nào sương khói của ta không ?

hoàng lộc