
thuyền quyên của bốn mươi năm trước
chỉ cùng tôi chung phố, gần nhà
thuyền quyên cũ, tới nay, tôi biết
nghiêng mắt bên trời Tân Gia Ba
nhớ cụ Phan Khôi, nhẩm cái tình già
mắt ai, có lần chăng, đưa liếc ?
thuyền quyên của tôi cuối đời lẫm liệt
che tay vén tóc chào hôm qua...
bởi cụ Phan Khôi xót chút tình xa
hai mươi bốn năm sau, giúp hai người ngó lại
thuyền quyên của tôi hớt hơ hớt hải
bốn mươi năm, trời cứ gió và mưa
có đêm nào như thế ? như chưa !
chưa đêm nào hai người gộp một
bốn mươi năm mía sâu có đốt
cớ gì mía hỏng cả đời cây ?
hoàng lộc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn đã đến với Trang Thơ Tình Hoàng Lộc