
khi ở cuối trời em mới biết
ta với em một lứa phiêu bồng
như đám mây đôi lần gió tạt
cùng xa lìa (thuở ấy) đầu non
để có đôi lần em nhớ núi
những ngày phiền muộn đủ chia hai
ta với em mỗi người mỗi nửa
nghe đâu đây thăm thẳm đường dài
khi ở cuối trời ta quặn thắt
mới hay ra em từng giai nhân
từng yêu ta (và từng muốn chết)
trăm năm cứ nặng một tình buồn
để chính ta vì em thất thế
suốt đời còn ngó những mây bay
cố hương chỉ còn trong hạt lệ
rớt cùng kỷ niệm xuống bàn tay....
12-2012
hoàng lộc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn đã đến với Trang Thơ Tình Hoàng Lộc