là khi em hí hửng bước theo người
ta vốn biết hồng nhan thường tráo trở
mà không cầm lòng nổi trước chia phai
có níu mấy thì ngày qua vẫn cứ
em ra đi hôm ấy cũng trong chiều
con nắng đã một lần rơi xuống cửa
để một lần cửa khép mắt nhìn theo
đời cố giữ không cho người tan hợp
bởi đau người là đã khiến đời đau ?
ta với gió với sương chiều bạc tóc
kể như em thả trắng những cơ cầu...
3-12
hoàng lộc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn đã đến với Trang Thơ Tình Hoàng Lộc