
cầm cành hoa
rất lạ
khi ấy thu đang về mà chiều đang đi
em từng ngồi trong đời anh
với những ngón dương cầm
em không nói mà vang lời không quên
căn phòng hoàng hôn sau khung cửa khép
sắc hương người một thời đã mất
sắc hương trời không hề phai tan
(như tiểu thanh - nguyễn du,
như hélène - ronsard, monroe - bùi giáng)
phu nhân ơi, em sừng sững trên đời
con trăng của trời khi khuyết lại tròn
con trăng tình héo đến phiến sau cùng
có khi chỉ là anh ngồi bên kè đá
hát vu vơ nhiều cơn rơi rụng
mơ hồ phu nhân...
2-2010
hoàng lộc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn đã đến với Trang Thơ Tình Hoàng Lộc