
hạnh phúc nào bén rễ
lá đời vừa phục sinh
không gian tôi trong tù ngục tôi
chim cất cao giọng hát
hình như thoảng nhớ quê hương
cành tre quá khứ đong đưa
một ngày nắng chậm
em tươi tốt như cỏ
đến với niềm vinh quang chàng
chưa bao giờ yên tĩnh
hơn ngoài trời
thủy tinh rớt trên vai nàng
khi chàng chợt khóc.
hoàng lộc
(nguồn : tạp chí Văn Học số 126, năm 1972 . Tư liệu ở thư viện đại học khoa học xã hội nhân văn.Sài Gòn)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn đã đến với Trang Thơ Tình Hoàng Lộc