Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010

trăm năm mù mịt

làm sao ta gặp được em ?
bóng mây nào cũng nổi chìm rất xa
làm sao em gặp được ta ?
nắm xương chờ gửi quê nhà - là đâu ?

phố khuya điện hắt ngang đầu
bóng ta với gió canh thâu dật dờ
đời thờ ơ em thờ ơ
để coi thử tới bao giờ hồi tâm ?

có khi ta đã yên nằm
tìm chi một giấc trăm năm mịt mù

2010


hoàng lộc

Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010

lại nhớ Hội An


vẫn cứ Hội An chiều phố lạ
thấy em xách bát mua cao lầu
anh vẫn chong đời trên đỉnh nhớ
để rằng đôi lúc tưởng còn nhau

vẫn cứ Hội An tầng ngói đỏ
bầy sẻ xưa không biết rời xa
và em tóc áo mùa thiếu nữ
thả lòng vui với gió hiên nhà

anh Hội An như thời trẻ nít
mẹ đi chợ Phố hay chợ Đàng ?
những viên kẹo ú còn thơm ngọt
em, tiểu thơ - chừng chưa được ăn ?

Hội An trong trí cả trong lòng
anh-góc-trời thương anh-long-đong
em khua tiếng guốc cầu Lai Viễn
mà sóng sông Hoài dậy bến sông...

27-9-10


hoàng lộc

Thứ Hai, 27 tháng 9, 2010

vang động

lòng vẫn thế mở ra chiều tưởng vọng
có em qua một thoáng áo hoa vàng
ta vẫn thế trẻ thơ và mơ mộng
tưởng áo vàng là áo của vầng trăng

ta thương nhớ những gì em không có
những gì em không có ở đời chung
ở lớp học, ở hiên nhà, góc phố
những nơi ta thương nhớ đến vô cùng

em có thể không còn nơi ấy nữa
giàn hoa khô - cây mận hết trái rồi
con chó nhỏ không còn vui tiếng sủa
khi có người gọi gửi một tờ thư

lòng vẫn thế cứ theo cùng mây nổi
biết trong ta chẳng vắng được quê nhà
em vẫn thế của những ngày xưa cũ
là những ngày vang động mãi trong ta

9-10


hoàng lộc

Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

và quên


nhiều khi anh nhớ cùng em
ngồi ở bờ biển xưa
chim biển bay trong gió sóng
tình yêu không có mùa

sao khi không tàn lá
như thu ?

nhiều khi anh nhớ cùng em
thắp hương mộ mẹ
nghe tiếng bò kêu chiều nghĩa trang
biết anh đang lạc loài

để khi không không còn cố quán
anh về phố ai ?

nhiều khi anh nhớ mình
để quên mình như chơi
và quên tình như chơi...

9-10


hoàng lộc

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

bài mỏi mệt

anh thiệt là mỏi mệt
không muốn bước nữa rồi
ngồi đâu ngồi một chỗ
giở sách mà không coi

rót rượu cũng không uống
cứ ngó hoài hoàng hôn
em về qua phố vắng
vẫn không tan nỗi buồn

chơi với em đôi ngày
như anh được gần mực
em làm thơ dở ẹc
thơ anh cũng hết hay

tình cũng đen một khối
hồn đã vàng như thu
anh nghe đời quá mỏi
muốn nằm im một đời...

9-2010

hoàng lộc

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

về, với nỗi buồn


rồi anh không thể không về
và anh không thể không chia nỗi niềm
mối tình một thuở và em
cho dù muốn nói gì thêm - cũng rồi

chỉ ơn em với đất trời
đã cho ta được một thời gặp nhau
ơn ngày thu trước thu sau
tìm chi chiếc lá buổi đầu héo khô

thương nhau là đã dại khờ
mất nhau là chuyện dường như đã từng ?
về - anh không thể về không
mang theo một mớ nỗi buồn rất xưa

9-2010


hoàng lộc

Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

độc mộc

đã anh
đã thế
trên dòng ngược
hứng chịu bao nhiêu
kiếp nạn đời
với em
mà chẳng còn nhau được
độc mộc
và anh
một
nổi trôi

2010


hoàng lộc

Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010

trắng lạnh màu mây


có lắm sắc màu mưa nắng dần phai
tình màu gì, em - mà phai sớm vậy ?
ta trắng mắt từng đêm buồn một cõi
khi lòng em cũng bạc trắng trong lòng

lỡ một thời cơn bão tiếp cơn giông
cay đắng với, màu trăng nào chịu nổi
nhưng không thể tình mau phai đến vậy
tóc không thề em đã chấm lưng chưa ?

ta nhọc nhằn kẻ ở với người xa
đời ngắn quá (hẹn hò chi kiếp khác)
có lắm thứ nói mà làm không kịp
để đau lòng đến cả chút trăng non

em sẽ rồi trang trọng với tình hơn
những bước tới mong em đừng vấp nữa
ta vuốt tóc, tay đụng dòng nắng úa
biết bên trời đã trắng lạnh màu mây...

9-10

hoàng lộc

Chủ Nhật, 19 tháng 9, 2010

dằng dai bất ngờ

dễ ta quên được em rồi ?
đã em xa biệt với thời mộng mơ ?
chút gì ở lại câu thơ
cũng xiêu tán cả ngày xưa lạc lòng ?

rồi em khăn gói lên đường
những son phấn những lược gương một đời
bước đi những bước bên người
cái trăng tròn mãi mỉm cười với em

đã rồi ta đã xa, quên
đớn đau thì cũng vừa yên nấm mồ
chút gì sót ở câu thơ
em tha thứ những bất ngờ dằng dai...

9-2010


hoàng lộc

Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

thơ mùa thu


thì đó, thói thường con cá trật
là con cá lớn một đời câu
em cũng có lần ta để mất
là mối tình đã rất tình sâu...

có những ngày ta thương nhớ quá
tìm trang nhật ký cũ, không còn !
những gì của thiên thu, vừa xoá
có chắc đời em yên ấm hơn ?

mùa đã mùa lá bay không hết
là khi ta quắn quíu bàn tay
lượm lấy bao nhiêu điều dại dột
để dỗ ta tan tác một đời.

18-9-10



hoàng lộc