Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

thêm lời dỗ nữa


rồi mai mốt em không còn ở lại
ngõ hoàng hoa bóng áo cũng không còn
ta đứng với bao nhiêu là phấn bụi
tội mái chiều thêm dày dạn hoàng hôn

em sẽ bước bao nhiêu là bước nữa
để yên bề trên chốn ấy, trăm năm
và đỉnh núi cũng cao vời đáng sợ
ta chờ nghe âm vọng một cánh hồng

lời dỗ nữa cho ta vừa bật khóc
cả cho em vừa lạnh cuối vai cầu
dòng sông cũ cũng đôi bờ tịch mịch
chảy trọn đời không hết những-về-nhau...

22-4-2010

hoàng lộc

Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

bài hối lỗi

nếu anh có thể quay về được
nơi hai người gặp bữa đầu tiên
có khi anh giả vờ không thấy...
để cõi đời kia cất giữ em

và em - anh chắc không hề gặp
để không hề trải hết lòng ra
có khi anh chẳng buồn đến vậy
em cũng y nguyên cái thiệt thà

bởi anh không thể quay về được
chỗ yêu thương của một-ban-đầu
nên bao nhiêu thứ ra lầm lỡ
để cứ hoài ta khổ với nhau...

chỉ biết anh như người có lỗi
rủ em đối mặt với tình buồn
ngày xưa ta chẳng mong như thế
mà đành như thế biết sao, em ?

4-2010


hoàng lộc

Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010

lời riêng

thiệt khó sống hiền lương
trong cõi đời gian trá
cũng khó chừa tai ương
khi ông trời đày đoạ

ta xin em tấm lòng
một lần trong một thuở
bởi vì cái thuỷ chung
mất rồi trong cái lỡ

sẽ không hề có nữa
như lần đã với nhau
nên những gì ta giữ
chỉ riêng mình ta đau...

hoàng lộc

Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2010

thiên thu lảo đảo

đau cái bụng cái đầu thôi đã mệt
huống chi đau tới cả một tấm lòng
em chẳng biết, cơ hồ em chẳng biết
nỗi sầu tình mỗi bữa cứ sầu hung ?

tưởng em khóc một ngày rồi sẽ nín
chẳng chừng đâu em dai dẳng một đời
một đời ấy, một ngày như quá ngắn
chỉ cái buồn ở lại với em thôi ?

bởi anh với lòng em ra biền biệt
đã không còn ráng đỏ với chiều xanh
là sợi khói đã lên trời mù mịt
là vô cùng đơn chiếc giữa mông mênh

em không thể một đời em giữ lại
một ngày mưa tình bỗng phải u sầu
anh rồi cũng hoá cuồng si hoá dại
để nghiêng hồn lảo đảo với thiên thu...

2010

hoàng lộc

Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

khuyên

đừng tin ai
đừng tin anh
mới đây
cái có đã thành
cái không !

bỏ tình đi mà lấy chồng
phải khôn
lấy được tấm lòng,
càng hay

đừng tin anh
đừng tin ai
thứ chi cũng đã đơn sai cả rồi

bỏ anh đi mà lấy người
có khi em sẽ một đời yên hơn

chôn thôi
cái xác tình buồn
là chôn luôn giúp linh hồn của anh...

4-2010

hoàng lộc

Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2010

vì không thể hiểu


tưởng đã hiểu - tưởng lâu rồi, đã hiểu
mà coi lại lòng, chẳng hiểu được chừng bao
tình phải tới ngày lưu linh thất sở
em đừng mong còn tránh mặt dãi dầu

ta, con thú hiền bị đuổi khỏi rừng sâu
không quen thảo nguyên xanh và ruộng lúa
thà đứng bên hang xưa, nhìn cổ thụ
kêu những gì thảng thốt của chiều rơi

khi mỏi mong thật sự một quê nhà
và em nữa, cõi âm thầm hạnh ngộ
ta đứng khóc và tay che không kín gió
rát tấm lòng, còn hiểu được điều chi !

lời nguyền nào đây - ai đã thốt ghi
mà anh không thể bước qua để tìm em phía ấy ?
phải chỉ quyên sinh để cùng tẩy xoá
thì lời nguyền ơi, có dám thử một lần ?

15-4-2010

hoàng lộc

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

thơ ngắn


dỗ

sao em chưa trở lại nhà
còn ham
bỏ áo
mù sa
giữa trời ?
chữ tình sắp sửa tàn hơi
xin em về dỗ lại đời
và anh.


xin

em cho thêm đôi ngày
lòng kia khoan thay áo
tình trôi nổi hôm mai
gọi về xin nương náu


xa


em đã đi xa, thật xa rồi
một thoáng buồm nâu trên cửa biển
dòng sông bất ngờ thành trường kiếm *
(như câu thơ xưa) đâm vào lòng...

ta ngã gập người trên bãi trăm năm.

2010

hoàng lộc

________________________________
* trường giang nhất kiếm lập thanh thiên...

Thứ Tư, 14 tháng 4, 2010

của thời tình nhân

em đợi chờ anh nhiều thập niên
để chỉ gặp anh trong hiu hắt cưới xin
mà em vẫn cứ yêu anh
em yêu lần đầu
(chứ không giả vờ yêu lần đầu)
em không có quá khứ để chối bỏ
(quá khứ em là chưa-có-anh !)
thế đó.

chúng ta là tình nhân
là thư từ- thăm hỏi - gọi nhau đằm thắm
vắng em - anh ngưng thư
không có anh - em hết người để gọi
chúng ta, hai ngưòi như chỉ một
là tri âm nhau
(cố nhiên danh xưng này không còn ai đáng mặt !)

nỗi buồn vui chia hai
nỗi đời cũng vậy
em tin những điều không cần lý lẽ
như có anh rồi- không còn ai là đàn ông nữa...
em không còn ai để so sánh- để thay thế được anh !

em ý thức em đã yêu
và tự nguyện hình thành nỗi đợi chờ anh chiếm hữu
em tự tin- em thoả thuê hạnh phúc
em nói em yêu anh trong tận cùng đơn chiếc
mà tràn đầy tình yêu

chúng ta, chưa hở môi- đã nghe những gì muốn nói
cùng hy vọng không chừng mực
cùng nằm tay nhau đi giữa bất trắc của số phận
em mặc kệ thanh xuân em

em chưa từng có những gì riêng phải cất giấu anh
không e dè, che đậy
lạ lẫm những âm mưu phản trắc
em đạp mọi tị hiềm, nghiệt ngã
để được gần anh

chúng ta là tình nhân
anh vái tạ thâm ân đất trời
đã xui khiến anh có em
như một tình yêu thứ nhất.

14-4-2010

hoàng lộc

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

bài tạ tình


phải mất, cho dù không muốn mất
giữ nhau đến mấy cũng không còn
dù em con mắt nheo ly biệt
tay đã buông mà chưa hết buông

ta đọc lại bài thơ thứ nhất
khi ta vừa mới chớm đau tim
để không ngờ ta còn sống sót
sau cơn bảy-nổi-với-ba-chìm

(ta đã tình si vô địch thủ
trong đám làm thơ ở thế gian ?)

tình đi - là biết không về nữa
làm sao còn lại cái-không-còn ?
sao em quay mặt mà chưa bước
để tấm lòng kia phải núi non !

7-4-2010


hoàng lộc

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

bữa nằm bệnh viện Methodist


nằm đây kẻ dại người khùng
mỹ đen mỹ trắng...
ngại ngùng xác thân
nhìn nhau bác sĩ băn khoăn
ngó ai bệnh cũng nặng bằng,
hơn ta

kim đâm ống thụt không ngờ
một đêm ngủ lạnh tới trưa giật mình
lập lờ ở cõi tử sinh
véo tay đau
nghĩ thất tình - càng đau

ôi ta sống lại đây rồi
và em lại bị báo đời
sợ không ?

2010

hoàng lộc