Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2008

khi phải rời xa


là lúc còn ta ngồi với rượu
khi không uống trúng nỗi niềm riêng
ước thề thả thử lên đầu gió
hất cái buồn kia sang một bên

tưởng vậy mà không làm được vậy
đôi ba chén nhỏ đã cay lòng
đã nghe thu xuống tay tàn úa
hiên cúc nhà ai rụng mấy bông

là lúc trong em chừng đổi khác
quay lưng bước vội phía ngày vui
ta ra cuối bến coi bèo giạt
mới hiểu tình sông cạn hết rồi

lòng cũ không còn câu chuyện cũ
say đâu tránh nổi cuộc chia lìa
nghĩa ân em cứ tràn trong rượu
xơ xác đời ta trận gió khuya

hoàng lộc

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2008

của một bài thơ lận đận


bài thơ nhờ bàn tay đưa
định sang nhà – lại trời mưa xuống rồi

trong thơ anh kể chuyện đời
giọng buồn hiu có bồi hồi em không ?
trong thơ anh kể chuyện lòng
phận người ta, chút long đong phận mình

ngập ngừng – vẫn ngập ngừng anh
câu thơ kia lại tỏ tình rồi sao ?

bài thơ nhờ bàn tay trao
định sang – mà nỡ trời nào hết mưa

đành cho câu một chữ thừa
đã khuây khoả chút lòng ngờ chưa em ?
dấu than dấu phẩy đừng quên
xin câu thơ rõ giùm thêm ý người !

trang thơ anh gấp làm đôi
muốn sang – biết có tạnh trời mà sang …

hoàng lộc

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2008

về em, câu thơ lớn









em là câu thơ lớn
cả đời ta trông tìm
đoá đại hồng nở muộn
trên cành hồn trăm năm

ta đọc hoài câu thơ
em thơm lừng nét chữ
kinh thi thêm một tờ
rộn ràng trăng thục nữ

biết rằng câu thơ lớn
thường viết ở cuối đời
biết rằng hoa nở muộn
hương thầm nên khó phai

ta dặn mình đừng nên
làm câu thơ bật khóc
xin đọc – tràn trong em
những điều chưa từng đọc

ta ai hoài đời ta
chưa xong bài tứ tuyệt
câu thơ lớn tìm ra
thì trần gian sắp khép !

hoàng lộc

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2008

làm bạn cùng em













có đành là bạn nhau không ?
hỏi em, rồi lại ngập ngừng hỏi ta !

lẽ đâu phải buổi trăng tà
lẽ đâu vườn quạnh lòng hoa mãi ngờ ?
trễ tràng suốt một đời thơ
hợp tan chừng đủ sững sờ bèo mây

được làm bạn với em đây
nỗi chung chạnh trái tim đầy nỗi riêng
hai ta một xứ đôi miền
tờ thư lạc mỗi đêm chìm lẻ loi

đã đành bạn của em thôi
lòng như có biển, nào nguôi thuỷ triều

7-1-03

hoàng lộc

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2008

cho ngày hờn dỗi










em hờn anh một ngày trời ?
em hờn anh suốt một đời, được không ?
trái tim khốn khổ quá chừng
mới reo mà đã muốn ngừng - lạ chưa ?

đời tình anh với đời thơ
đã hiu hắt thuở đèn khô cạn dầu
mỗi lần gỏ cửa mai sau
là lần gặp cõi ban đầu lãng quên

đã như nắng tỏ sương chìm
trắng đen nào nỡ làm em dỗi hờn
em ghen với một đời buồn ?
em ghen với cái-chẳng-còn được sao ?

hoàng lộc

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2008

nghe Ai đọc thơ













đời tình anh trẻ dại
mà câu thơ đã già
ngồi nghe em đọc lại
anh ghìm anh . lệ nhoà


giọng em từ chim non
vang lời thơ ray rứt
em bao nhiêu thứ còn
anh muôn nghìn cái mất


thơ viết từ trái tim
đời, nào ai xúc động ?
anh tin chính lòng em
cũng bên ngoài tiếng vọng


bài thơ là chuyện cũ
người trong thơ về đâu ?
người đọc thơ muốn hỏi ?
anh thương anh . cúi đầu ...

hoàng lộc

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2008

về câu thơ buồn ấy








em ngát hương quê nhà
ta xốn hồn lưu viễn
cuối chiều, mưa còn sa
tình đi, khi mới đến ?

tóc ta bồng sợi trắng
tóc em xanh sợi dài
chênh chao từng ước hẹn
nên hoài hoài đơn sai

em nuôi lòng lạnh giá
thương thơ - không thương người
(mơ hồ như quá khứ
làm khổ ai một thời ! )

em chẳng hề hay biết
em cũng là câu thơ
chỉ mình ta đọc được
để buồn suốt đời ta ....

3-2-03
hoàng lộc

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2008

nói, cũng như không










ta nói trăm lần cũng chỉ một câu
em nghe trăm lần một câu trật một
tình ta ví dù như mưa năng hột
cũng chẳng thấm gì cát bãi lòng em

ta nói trăm lần, còn muốn nói thêm
em nghe trăm lần - nước sa đầu vịt
hỏi trái tim mình sao hoài tha thiết
trái tim mỉm cười sau mỗi hoài công

ta nói trăm lần như muối bỏ sông
em như sông trôi, chưa hề biết mặn
ôm một mối tình mà tay cứ trắng
em phải đâu người lạnh ngắt yêu thương !

nghĩ quẩn quanh thôi : cục đá sau vườn
ta hét trăm lần đâu vang tiếng dội
nếu đá là em - thì ta quá tội
bởi có ngàn lần nói, cũng như không ....

hoàng lộc

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2008

gặp

ghềnh thác nào xưa đã khuất rồi
rộng dòng sâu nước lở bờ đôi
muối thêm lời mặn nồng cho sóng
em đứng chờ kia : biển của tôi !

hoàng lộc

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2008

quận Cam từ bữa







quận Cam từ bữa em về
hồn anh phía đỏ, phía kia chín vàng

cuối chiều còn nắng lang thang
cuối đời còn chút bàng hoàng trẻ thơ

gửi em mộng ước bây giờ
vắng em từ kiếp nào xưa mất rồi

hoàng lộc