Thứ Tư, 18 tháng 2, 2009

từ nơi an trú

cùng em ngồi lại bên trời
củi đơm bếp nhỏ chụm nồi sắn quê
em thầm mấy chuyện xưa kia
kể như những sợi tóc thề vội xa

đã trăng thì phải xế tà
đã sông thì phải từng qua thác ghềnh
anh về an trú trong em
lắng nguôi tàn cuộc nổi chìm, rủi may

cùng anh ngồi dưới chân ngày
ngó nhau cười thuở mắt đầy phù vân
tay em mười ngón ân cần
bòn than tiếp lửa chín dần nỗi vui

hai ta chung một cảnh đời
vẫn quê mùa giữa phố người phồn hoa

15-04-03

hoàng lộc

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2009

buồn ngư phủ


1-

em con cá nhỏ ăn nhầm
tình anh là lưỡi câu găm miếng mồi
giật lên lòng dạ bồi hồi
đau anh chi, chỉ đau người anh yêu !


2-

câu được con nào, cũng vội vàng bỏ giỏ
ấy, trò xô bồ của anh thời tơ trai
biết chọn cá để câu đã già đời ngư phủ
em - phỉnh dỗ hết hơi - lại bỏ trật ra ngoài !


hoàng lộc

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2009

tan tành một cuộc

kêu la chi với vô cùng
hết hơi ta giữa muôn trùng áo bay
em về - vẫy lại bàn tay
trái tim rưng rức những ngày tóc xanh

lẽ đâu sau cuộc tan tành
còn nghe nắng dội vai mình khẳng khiu
ta hoài ta của lêu bêu
rủi ro chừng vẫn còn theo suốt đời ?

giọt sương trong nắng bồi hồi
giọt-sương-ta giữa cõi người trần thân

em về - lặng ngắt hiên sân
con ngươi nước mặn bước chân lạc đà
riêng dòng sông nỗi lìa xa
điêu linh bến cũ ta bà lòng xưa

hoàng lộc

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2009

trước lễ tình nhân











loay hoay hoài với tấm thiệp-tình-nhân

muốn gửi về em rồi đành chẳng gửi

là bạn, là em - là học trò, cô giáọ..
lật phía bên kia, lại tìm phía bên này
để ngậm ngùi cùng tấm thiệp trên tay
tấm thiệp cuối đời anh - em không thể nhận ?

chừng ấy tháng ngày xui anh yêu mến
chừng ấy tháng ngày em hiểu em chưa ?
mỗi cánh thư đi - mỗi cánh thư về
hỏi những đêm sâu còn chia ấm lạnh

em mãi là hoa trong vườn hiu quạnh
anh vẫn bên ngoài thoảng gặp làn hương

săm se hoài một tấm thiệp-tình-nhân
có trái tim đau trước ngày lễ lớn.

12-02-03

hoàng lộc

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2009

mưa trời anh

em bước vào trời anh
mưa - cả đời em lãnh đủ !

mưa dìm vùi hoa cỏ
mưa dập đầu cơn ghen
mưa bật than trái tim
mưa đầm sâu chân tóc

em ở dưới trời anh
mưa đã là tiếng khóc !

mưa lầm lì cay độc
mưa trầm luân thời gian
mưa dỗ dành oan nghiệt
mưa diệu kỳ tai ương




dưới trời anh
anh, lão vua già dễ ghét ?
ôi thần dân, chỉ là em-duy-nhất !

em lọt vào trời anh
biết kiếp nào được thoát ?
trời anh, trời mưa tuôn !

hoàng lộc

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2009

hoa vô thường






em sành hoa có biết vô thường hoa ?
loài hoa tình yêu tròng trành muôn kiếp trước
có thể trăm năm, nở lúc nào cũng được
có thể buồn tình, khép suốt trăm năm !


hoàng lộc

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2009

của ngày đầu tháng giêng






có ai sống với tình như anh đâu ?
dẫu buổi chiều cùng em đã vào năm ngoái
tháng giêng mới - lòng anh hoa cải
con bướm lần khân hút sạch nhuỵ vàng

hãy còn dài cơn bấc muộn mùa đông
thổi tạt đời anh nghiêng ngã …

anh ở cái thời đâu còn nhỏ dại
giọt lệ khó ghìm rớt vội xuống trang thơ
buổi chiều cùng em đã vào năm ngoái
mà sợi tóc khô cuộm mắt tới bây giờ

vẫn muốn dặn em - muốn dặn nhau :
chẳng phải với tình là điều chẳng phải !
như tháng giêng lòng anh hoa cải
hút sạch nhuỵ vàng, con bướm bay đi …


hoàng lộc

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2009

để thành chánh quả









anh dần dần xa các thứ nghiện ngập
anh từ từ kiêng những điều không nên
chẳng hạn anh xưa là tay hiếu sắc
bỗng hoá hiền khô từ ngày yêu em…

(hèn chi dẫy đầy dòng tu khổ hạnh
vì chút thiên đường mà xơ xác trăm năm !)

anh đã trời trồng giữa chiều nắng muộn
khi áo em qua bất ngờ dỗi hờn
anh đấm ngực mình từng hồi đau thốn
khi mắt em vừa chớm dấu nghi nan…

(hèn chi quá nhiều nhà sư ép xác
vì cái niết bàn mà khổ cắn răng !)

anh cũng từng bỏ uống không cần ăn
tự giữ mình qua từng câu nhật tụng
cũng biết kêu trời những đêm thức trắng
để tạ ơn tình cho anh cơn ghen…

anh không vì Chúa Kitô – vì Đức Phật
(hỡi các nhà tu - cứ việc đi tìm !)
nhưng anh tin phải ốm đòn, phải hành xác
thì mới được thành chánh quả trong em !

hoàng lộc

trượng phu buồn bã




mà ta phách lối cả đời
trượng phu sao chẳng có thời vinh qui ?
trăm lần đi vạn lần đi
chân không bước mỏi lại về tay không !

mắt em buồn đã quá chừng
hình như lệ trắng đêm ròng vừa khô
lạnh rồi ngọn gió ngày xưa
sóng xiêu dạt suốt đôi bờ thời gian

mà ta không ngớt điêu tàn
cơn say khép nỗi hàm oan dọc đường
ngoảnh nhìn phố cũ mù sương
lòng khi lại nỗi cuống cuồng vì em

phù du chăng một ước nguyền
dòng sông nào chắc con thuyền về xuôi ?
tai ương là chuyện từ trời
run tay thục nữ đau đời trượng phu .


hoàng lộc

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2009

thơ đầu năm










muốn được cùng em kề bên năm mới
chụp một tấm hình giữ lại mùa xuân
muốn gửi về em đồng tiền mừng tuổi
vốn liếng đời anh (may mắn đôi lần !)

chẳng được cùng em ngồi đón giao thừa
nụ hôn ngàn trùng gió khuya thầm lặng
soát lại kho lòng ít nhiều yêu mến
cũng rất khiêm nhường : năm bảy trang thơ

chừng ấy, em cho chừng ấy - bao giờ
phải giọt tình thơm tan hòa trong rượu ?
uống một chút buồn, đau mùa trăng cũ
những thứ riêng mình, hết thảy phôi pha

anh của phương này - em phía nào xa
đành nỡ khi không chân trời góc biển
chỉ có tấm hình ngày đầu lưu viễn
mái tóc phiêu bồng cũng đã hoa râm ...


hoàng lộc