ta có tuổi rồi hết nước mắt
chỉ trong lòng một nỗi đầm đìa
ngồi nhớ em mà tiếc đứt tóc
mấy mươi năm rồi em vu qui ?
du tử xế chiều mới thấm mệt
khi quê người chợp chờn bóng trăng
bắt ghế ra ngồi ngó gió tuyết
nghe đời mình cũng vừa thâm đêm
du tử già đầu bỗng nhớ mẹ
con đường về mù mù trăng soi
(cái giếng sau hè và cây khế
mẹ còn đi qua đi lại hoài)
ta khó lòng quay về chốn cũ ?
ta không chừng chết ở quê người ?
có ngọn đèn ai vừa mới thắp
đêm gió tàn cho ngọn đèn lu
ta nhớ em (mà không nhớ hết)
khi ngồi buồn trong ta-phố-xưa
17-2-2013
hoàng lộc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn đã đến với Trang Thơ Tình Hoàng Lộc