
ta thuở mày xanh ngu với gái
tới khi đầu bạc chẳng khôn hơn
em có lòng xanh hay xúi dại
còn dám theo ta những lối buồn ?
cứ nghe thút thít trong hoài niệm
cố nhân, nay - bà nào cũng già
tình xưa lẩn quẩn nơi tròng mắt
soi gương, em chắc còn thấy ta ?
kiếp sau biết có, biết không có
nợ kia trả được, trả làm sao ?
thiệt dẫu sống thêm nghìn kiếp nữa
ta với em hồ dễ với nhau !
bởi cứ ta là tay háo sắc
tưởng ham vui (mà rất thủy chung)
yêu em mới đó ra đầu bạc
và cái trăm năm đã cạn cùng.
27-8-12
hoàng lộc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn đã đến với Trang Thơ Tình Hoàng Lộc