
với một chăn dày
nằm nghe cái lạnh chen đầy giấc tôi
trở mình
ngó bóng đêm vơi
dường nghe chiếc lá vừa rơi
nửa chừng
hỏi còn được có em không
mùa trăng úa
nhánh tình buồn
ở đâu ?
nằm đây nhớ một buổi đầu
thấy chăng người
với áo
màu hoàng lan
em đi, vắng một giọng đàn
lời ca cũng đã biệt ngàn thanh âm
chỉ tôi còn một chỗ nằm
chờ cho hết cái trăm năm mà về...
4-1-12
hoàng lộc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn đã đến với Trang Thơ Tình Hoàng Lộc