
dù tôi không thể không về
mà em cứ phải dựa kề sớm hôm
chân mây trắng lạnh đầu nguồn
ngày thu đựng cả linh hồn mùa đông
thương bàn tay ấy, tay không
chiếc rơi của lá vô cùng quạnh hiu
em lo cuối một nương chiều
tóc nhau khi đã mọc nhiều nắng sương
để no đôi mắt nỗi buồn
khi tôi mà lại tôi không kịp về
nỗi lòng nhau rất xa xưa
mà sao tôi mới như vừa nhận ra ?
11-2011
hoàng lộc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Xin chào bạn đã đến với Trang Thơ Tình Hoàng Lộc