Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

nhớ Đynh Trầm Ca


* cùng Lý Vĩnh Huê


lâu lắm mới mở rượu
lại nhớ bạn bên nhà
thằng bạn ta nhớ nhất
là ông Đynh Trầm Ca

có cô bé khuynh quốc
học trò cưng của ta
nuôi mới vừa nhón gót
ông đành tán trớt cha !

nhớ ông là nổi giận
không nhớ không được mà
bốn lăm năm rồi bạn
như vừa mới hôm qua

rượu đây, thần Vĩnh Điện
hiên vang chút nắng tà
nhớ Ngọc Thoan, nhớ Phượng
nhớ thêm mùa Thu xa...

ta - ông cùng một tuổi
năm nay chắc đã già !

8-2010


hoàng lộc

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2010

sau lần phỉnh dỗ

những gì em cho tôi rồi chẳng ai có được
em yêu bù hắn đi - bù mãn kiếp tàn đời
bởi dù sao tôi cũng người đến trước
như chết trước, được mồ được mả em ơi

những gì em nói cùng tôi từ chân răng kẽ tóc
chỉ nói một lần thôi - lần sau lặp lại rồi
em nói trên phone, cả trên laptop
hắn có nghe triệu lần - cũng chỉ phải nghe sau

em chạy rất nhanh và yêu rất nhanh
làm sao tạo kịp ngôn ngữ tình ?
hắn có phiền hà, cũng đành chịu vậy
lỗi do đời buồn, không phải do em

đời buồn quá và em thơ dại quá
ai cũng phỉnh dỗ em - con sông cũ tiêu điều
tôi ngán ngẩm rồi sau một lần phỉnh dỗ
những thứ rong bèo ứ đọng vẫn chưa trôi...

8-10

hoàng lộc

Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

xoá lời phù vân


khó tìm trăng ở Sài Gòn
trăng đêm phố Mỹ tìm còn khó hơn
sao tôi xạo xự quá chừng
cuối tháng mà bảo nhìn trăng nhớ người

em về đất Pháp xa xôi
thương nhau xí xoá mấy lời phù vân
bao giờ gặp được mùa trăng
tôi xin nói lại một lần em nghe...

8-2010


hoàng lộc

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

lênh đênh bèo nước


những khắc cốt ghi tâm đã bất ngờ bèo nước
em đi đi - (trăng đã héo sau đồi)
ta ở lại với ngày mưa nặng hột
bên hiên buồn không ngớt giọt tàn rơi

đã nói với nhau và em đã quên ?
cũng dĩ nhiên như trời hôm nay gió lộng
một đời sông trôi mấy mùa biển động
nước lớn nước ròng đều cuốn ta theo

những keo sơn rã đám với mưa chiều
khép trang sách - em đi rồi - đi biệt
ta cúi xuống dưới trời mưa nặng hột
nghe trong lòng bèo nước cũng lênh đênh

8-2010


hoàng lộc

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010

nói ngắn


em ở bên trời hay ở đâu ?
sáng nay có lẽ có sương mù ?
tôi đứng một mình trên nước Mỹ
nghe chạnh lòng một chút đầu thu

có phải tình bắt đầu se lạnh
và em, áo khoác phải choàng vai ?
dĩ nhiên tôi bắt đầu lận đận
vì những hoa vàng rụng sáng nay

tôi cuối đời dường như ít nói
và khi nói cũng ngắn vô chừng
em nghe xong xin đừng té ngửa
bới vì tôi nói : tôi yêu em....

8-2010


hoàng lộc

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

ở cuối đường

ôi
vắng đời nhau cũng rất buồn
chỉ là không thể có em luôn
và em
rồi cũng theo người khác
bỏ
đất - trời - ta
một
cuối đường

8-10


hoàng lộc

Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

có kịp chuyến về


kịp không ta
một chuyến về ?
cầm bàn tay ấy mà nghe nỗi đời
rồi bàn tay vuốt mắt người
có khi vừa kịp một lời sắt son ?

em đâu ?
phải bến sông buồn ?
chút tro cốt thả linh hồn gió bay
ta còn ở lại
bàn tay
đã tê cứng
cả tháng ngày đợi mong

chuyến về
có về kịp không ?
sao nghe trời đất quá chừng nổi trôi ?

23-8-2010

hoàng lộc

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

mù biệt ngàn trùng

khi tôi điên lên - em làm ơn dịu lại
trái đất may ra sẽ bớt hầm hơi
khi tôi muốn ăn thua - em đừng cứng cổ
tình đã đổ mồ hôi dưới lửa mặt trời

khi nói không thể mất nhau - là đã mất
cho nên giả lờ đi cái chuyện phụ tình
tôi già đời rồi lơ phơ tóc bạc
biết không thứ gì có thể đinh ninh

em đi thôi - đừng dùng dằng chuyện cũ
cái chi không phải của mình - nhất định là không
tình không thể biết bù qua chế lại
đâu phải chịu nắng hè là bớt lạnh mưa đông

em ngoảnh mặt đi - đừng ngại đời dị nghị
ngàn trùng xa - ôi, mù biệt đến ngàn trùng...

8-10


hoàng lộc

Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010

ê em


ê em gói thử trăng thề
đem theo cho biết bao giờ lặn luôn
ê em gói một oan hồn
vai mang để thấy nỗi buồn tới đâu

vầng trăng thì của trên đầu
hồn oan kia với đớn đau của mình

ê em gói kỹ chữ tình
bỏ lên bàn Phật thời kinh tụng rồi
ê em khép một đoạn đời
bỏ vô huyệt mộ cho tôi yên nằm

trên đầu vẫn cứ vầng trăng
sao tôi có một trăm năm khóc oà ?

8-2010


hoàng lộc

Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

khi nhớ Hội An

chẳng còn ai bên đời anh nữa
hoạ may còn em bên kia trời
gió thì thường cuối ngày thổi mỏi
hoa cũng tàn dẫu mới đầu thu

anh vẫn một mình trên đỉnh nhớ
nhìn không hết sóng Thái Bình Dương
biết vầng trăng soi về cổ độ
và biết mình thương nhớ Việt Nam

có thể em hờn anh một thuở
và ngạc nhiên anh cũng bạc lòng ?
sao sông Thu có nhiều nhánh lỡ
mà nhánh buồn hung ghé Hội An ?

sông cứ trôi và đời đổi khác ?
anh ham lâm luỵ những u tình
có khi em bỗng dưng ngồi khóc
chừng tưởng người ta đã giết anh

8-2010


hoàng lộc