Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

mùa đông bất chợt

khi chẳng còn nhau mùa thu vẫn thế
cây cũng chẳng còn chiếc lá nào đâu
chiều bỗng buồn thiu mù mờ sương khói
nước xẻ dòng ra chảy vội qua cầu


em có còn ngồi nghe đau tóc rối
gió thả lênh đênh từng sợi, vai mềm ?
ta cũng điếng hồn ngó trời mưa bụi
biết đến tận cùng cái-mất-vô-biên

biết ở lòng nhau ít nhiều chẳng phải
mây của bao giờ vẫn cứ chờ trôi
em đi theo chiều bất ngờ ngoảnh lại
thấy một mùa đông quạnh quẽ bên trời

9-2009


hoàng lộc

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

viết tặng Chiêu Quân


Hán Đế một lần lên ải bắc
mà lòng không dám giữ Chiêu Quân
chao ôi, uổng một tay hùng liệt
đành chống gươm đau một khúc đàn

thuở đó làm vua ưa để tiếng
ngó ra trăm họ tưởng con mình
ví ông một quyết hoà ra chiến
đã tránh đời sau chút trọng, khinh ?

ông lầm như chính ông từng đã
(thì đứa Mao Diên Thọ đấy rồi !)
Chiêu Quân kia với người thiên hạ
nỡ lòng ông chọn cái không vui

ta chẳng từng lên chi ải bắc
gã làm thơ đâu thể là vua
ý như có bữa làm vua thiệt
một phút, quân reo giữa đất Hồ

ý như có bữa làm vua thiệt
chi khắp bêu rêu một khúc đàn
tình ta, lại cả ta-quyền-lực
không dễ rời đâu em, Chiêu Quân !

hoàng lộc

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

kêu không thấu trời


trời có đâu
mà kêu trời ?
trời mà có, cũng xa người,
rất xa

kêu nhau suốt cuộc ta bà
em nghe
chẳng biết kêu mà làm chi !
để rồi có gã tình si
trái tim gõ nỗi hồ nghi -
khóc ròng

ông trời cách mấy tầng không
có kêu cũng chỉ vô cùng
vậy thôi.

sượng sùng chót lưỡi đầu môi
tội vầng trăng
bữa theo soi lời thề

4-9-2009

hoàng lộc

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2009

mời em ở lại

đừng đi, em ! chiều sắp khép kia rồi
và ta cũng sắp ra người thiên cổ
không nhiều lắm, tình em cho một thuở
hãy vuông tròn - mai mốt khỏi ăn năn...

sợi thơ buồn từng níu giữ chân em
đã khô héo trên đầu trang nhật ký
ai vuốt mắt để cam lòng yên nghỉ ?
đừng đi, em ! (tội lắm buổi xa đời !)

cũng nhiều khi bắt gặp cuối mùa thu
đôi chiếc lá còn xanh, lòng cứ ngỡ...

ngày đã hết hiên sân mù nắng quái
ta nghe rồi cơn gió thổi lang thang
lời quặn thắt xin mời em ở lại
để tình còn ân nghĩa với lìa tan....

9-2009

hoàng lộc

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

vẫn ở ngoài nhau



nỗi buồn em kín ở em hoài
và buồn anh chẳng hở cho ai
những tưởng lòng không còn gang tấc
mà hoá quan san những dặm dài

anh ở ngoài em, lạ với em
gửi mà chưa hết - dễ chưa tin ?
người xưa gắn bó - khi nghe hát
còn muốn chờ nghe cái-lặng-im

em cũng ngoài anh thật mất rồi
có khi nói cũng ngại ra lời
thì như chút ít em yêu dấu
lầm lạc mù sương giữa phố người ?

tình giúp đôi ta chẳng dối lừa
để đành không thể hết bơ vơ
đời khô héo quá không dung nổi
ta vẫn ngoài nhau - ôi, khổ chưa ?

hoàng lộc

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2009

chuyện Tây Hiên



bài phụ bạc



nhớ em chiều một ta ngồi
hỏi ta tình phụ (phụ người phụ em)
phụ về một phía canh đêm
hắt hiu có một bóng đèn chờ trông

nghe trong đoá cúc lặng thầm
phụ mùa thu, áo - sương đầm vải thô
yêu em chẳng bến chẳng bờ
cứ như sắp sửa tới giờ chia tan

em về khóc một tuần trăng
khóc ta tình phụ (phụ em phụ người)
đã hơn cả cái đổi dời
vai nhau nhiều tiếng lá rơi - ngợ ngàng

ta còn đám tóc mờ sương
bay phơ phất giữa con đường hư hao
hẹn em giết một đời sầu
mà nghe cứ nước chân cầu vờn quanh

thôi em đừng phụ chi tình
biết đâu bạc cả lòng anh mất rồi.

30-8-09


hoàng lộc

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009

mây xưa bay về

mây bay về như mây ngày xưa
tội đời ta-cả đời giăng mưa
người ơi,đã mấy trùng tan hợp
mà cõi buồn riêng cứ nhặt thưa. …

là thuở sân trường mơ bóng mây
tuổi đang trăng,hồn sớm trăng đầy
ngập ngừng theo tiếng chim mùa phượng
đành cánh chim vù,ta sẩy tay…

ấy thế mà hơn hai mươi năm
người là mây nên tình phù vân
chăng hay ta những phen chìm nổi
đến chút tài hoa cũng cát lầm

ngờ đâu mây thuở đó bay về
một góc trời riêng chỗ cố tri
thân thương tay của bàn tay nhỏ
người ơi, lòng cũ hãy còn se!

hãy còn tơ tưởng thoáng mây qua
hai mươi năm, đôi lứa đã già
ngó nhau con mắt mờ con mắt
như thể đời ai vẫn có ta…

hoàng lộc

Nguyễn Tất Vịnh phổ ca khúc năm 2002 và Hạnh Nguyên hát 2004

mây xưa bay về