Thứ Hai, 30 tháng 3, 2009

chiếc ghế em ngồi













em đến một nơi không ra phòng văn

mà góc đời ta chẳng là phòng khách
bởi em đến khi mọi người đi biệt
nên chiếc ghế em ngồi sừng sững mãi
trong ta .

hoàng lộc

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2009

ở một quán cóc quận năm











phố chợ ngồi dai, ngày chẳng hết
rượu không uống nổi - trắng mây chiều
ngó quê, mắt gặp tầng cao ốc
một chút trời xanh khản tiếng kêu…

bè bạn quê người ơi đã lắm
đứa cam lếch thếch, đứa giàu sang
hai mươi năm hiểu ra tình bạn
nhờ đỡ - dành khi thiếu miếng ăn !

ta sớm sài gòn chiều chợ lớn
tối ngơ ngơ ngác ngác bảy hiền
sống đơn chiếc vẫn chưa lì lợm
gió chực chờ khi ngọn khói lên

gió cứ vi vu hồn cứ dạt
chim bay thấy phố cứ bay hoài
bỗng thèm rúc vỏ như con ốc
một giấc – nguôi vô ích một ngày

bỗng thèm làm ngựa che nghiêng mắt
bước thẳng băng, càng khuất nhiễu nhương
giục, bánh xe đời khua – cũng mặc
lơ tai quên hết mọi con đường

bỗng thèm cao khểnh như cột điện
tối tối còn sáng sáng, với ta
ít nhất phù du còn quyến luyến
ánh đèn chìm nổi của phồn hoa ?

ai lại hoài ta đi bước một
sớm hôm không thoát khỏi hiên người
mớ lòng lổn nhổn bao điều ước
vàng quách màu rêu đã nửa đời

ai lại hoài làm tên đau phổi
sáng ho chưa dứt tiếp chiều ho
cái đầu đặc cả ngàn câu hỏi
khuya lắc mà không chịu ngủ cho

em của quê nhà em biết khóc
quen gì góc biển với đầu non
ví có thành sông từng ngọn tóc
chảy suốt trăm năm chẳng hết buồn

em vẫn quê nhà năm suốt tháng
cằn khô cái đất tình không hoa
quẩn quanh đâu cũng là cay đắng
từng mủi lòng em thuở cách xa

ta với chiều thương thân phố chợ
ngó lên cứ gặp trắng mây hoài
rượu suông một chút ngang tầm nhớ
mà đã như người đã quá say….


hoàng lộc

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2009

nuôi tình không nổi
















em nuôi không nổi anh rồi
bỏ bê thì đã một đời bỏ bê
nổi trôi mấy khúc tình thề
con sông chảy mệt hoài nghe sóng dồn

nuôi gì lắm bữa không cơm
nửa khuya bếp dậy tiếng hờn đũa mâm
để anh thức một chỗ nằm
lỡ ra héo những mùa trăng cả rồi

em từng lẻ tẻ về nuôi
kể chi mấy kiếp ngậm ngùi lửa hương
anh trong ngái ngủ còn buồn
gối xô chăn lệch hoang đường giấc mơ

nuôi không nổi gã làm thơ
em ơi – có phải em chưa hết lòng ?


hoàng lộc

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2009

về một ngày tận tuyệt











rồi em nước mắt tuôn dầm
tay kia níu Chúa tay cầm tay anh

bấy giờ trái đất quay nhanh
ngó lui ngó tới không đành bước đi
đã rằng sanh ký tử qui
cố xin Chúa thử đừng về được không ?

đâu lo thiên hạ bềnh bồng
dắt em Chúa bảo cơn hồng thuỷ qua
trăm lần không thả anh ra
giận em, Chúa bỏ đôi ta lại đời

em thôi khóc chuyện về trời
yêu anh, em cứ là người thế gian


hoàng lộc

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2009

chổng mông trông người




quần thủng đít ngó trời, trán vùi xuống gối
mẹ phá lên cười thấy anh nằm chổng mông
bảo : chỉ mình mi mẹ nuôi còn chưa nổi
em út làm gì - đừng con, đừng trông !

con một, nhà nghèo - anh quả cô đơn
quá lắm thứ cần tới người chia xẻ
cứ nằm chổng mông từng khi vắng mẹ
nhưng chổng kiểu nào, mẹ cũng chẳng sinh thêm

mẹ nuôi một anh ra ngày lớn khôn
kể mấy mươi năm thôi nằm kiểu ấy
nghi hoặc người xưa nói lời xằng bậy
chớ thế nằm nào là thế-trông-em ?

ba bảy mối tình lầm lỡ qua nhanh
để buổi em về chín mùa thơm thảo
bỗng hoá trẻ thơ - ngu ngơ, khờ khạo
anh lại ưa nằm thế nằm chổng mông

như phép mầu - rất kì diệu linh thiêng
hễ anh vừa chổng mông là em vừa ghé
anh muốn nói một điều riêng với mẹ :
con chổng mông nằm để trông tình !

dễ buồn cười không ? (em cười anh ?)
anh vẫn chùm hum những khi nhớ quíu
khổ gã đàn ông đã ngoài năm mươi tuổi
mặt úp, lòng xanh, mông chổng - trông người !


hoàng lộc

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2009

ngửa bàn tay xin


ngày xưa anh ngửa bàn tay - xin
thường em cho nụ hôn, một vòng ôm hay một vòng phố
nay cuối đời, bàn tay anh hoài để ngửa
mà em thì bên trời mù tăm...



hoàng lộc

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2009

câu thơ - lời thề

* có nhau đến tàn hơi (ĐN)


em viết câu thơ như lời thề
em tặng cho tình ai thế kia ?
ta đọc ngàn lần câu sắt đá
thương mình hạnh phúc buổi suy vi

có lẽ tình ta lắm nổi chìm
ít nhiều những thứ phải nguôi quên
câu thơ em, nhắc ta lần nữa
những chuyện lòng ta vẫn khó tin

có những lời thề không bằng thơ
rõ ràng hết thảy đã phôi pha
câu thơ không mấy quen thề ước
mà một nghe đến sững sờ

có lẽ đời ta vốn hiếm hoi
đôi ngày thơm thảo sớm tan phai
lời thề em viết như đinh đóng
đến nỗi câu thơ chợt thở dài !


hoàng lộc

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2009

đọc mẩu tin tìm vợ ở câu lạc bộ làm quen












vừa li dị xong, ông rêu rao tìm vợ khác
người phụ nữ nào yêu thơ, thích nhạc,
biết trồng hoa,
cao từ một thước sáu mươi, dịu hiền, chân thật...
ông tìm người-giống-đúc-người-yêu-ta

khi không hoá tình thù , ông hỡi
muôn dặm non sông cái giận sao mà !


hoàng lộc

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2009

của một ngày lìa xa

có khi trái núi vừa nghiêng đổ
ngàn cân đâu dễ một vai người
anh ra sức vác mà không nổi
tình đã còng lưng, thở đứt hơi

hạnh phúc xa lìa anh quá gấp
như hoa sớm nở tối tàn bông
có khi mắt thấy kia trời sụp
còn tránh về đâu kịp nữa không ?

em cũng xa lìa anh rất vội
trăng lên chốc đã xế đồi tây
chẳng chi tình đã ra sương khói
ngó xuống lòng riêng rã tháng ngày

có khi hồng thuỷ ngàn con nước
réo giữa đời anh chực giết anh
đã khó phao em tìm lại được
trong khi Chúa cũng hoá vô tình !


hoàng lộc

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

chiêu quân ơi hỡi














em đi , phố cũng thương người
lòng anh có lở - không bồi kịp đâu
chiều hôm trước sáng hôm sau
một đêm cũng đủ bạc đầu người xưa
huống hồ anh, gã làm thơ
nỗi lo cùng với nỗi ngờ - chẳng xong !

em đi, để lại tấm lòng ?
sáng, anh tìm mãi mà không thấy gì
đã đành hạnh phúc suy vi
rủi ro thêm một ước thề - chẳng sao ?

em đi như thể cống Hồ
chiêu quân ơi hỡi bụi mờ ải quan ...

8-02-03
hoàng lộc