Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

trở lại tennessee











mười năm trở lại Tennessee
nghe giọng buồn Elvis Presley
bài hát của những thằng lưu lạc
cố hương mù xa cố hương hề


mười năm bè bạn không còn mấy
không còn ta trên những con đường
cô bé láng giềng cam có tuổi
không lấy chồng mà đã lằm con


mười năm gió cũng chưa ngừng thổi
vẫn tạt đời ta đủ bốn bề
sóng nước dưới chân cầu Memphis
chảy trời buồn Mississippi


mười năm ngó lại căn nhà cũ
hoa cỏ chừng như đã cuối mùa
anh biết lòng ta đang bịn rịn
với những gì quá đỗi ngày xưa…


12-10-2018

hoàng lộc

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

chữ tòng trời ơi




thì em cứ ở bên người
thì em cứ tưởng là tôi nỡ lòng
cái gì không thể là không
cái gì có thể cũng đừng với nhau

cứ coi như mây không màu
là mây cứ trắng ngày đầu áo em
để cho tôi được nổi chìm
phất phơ áo giữa trái tim một thời

thì em cứ phải phụ tôi
là em cứ phải bên người sớm hôm
cho tôi trọn vẹn nỗi buồn
và em trọn vẹn chữ tòng trời ơi

16-10-2018

hoàng lộc

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

làm nhà thơ thiệt buồn




















tôi thiệt không muốn làm nhà thơ
mà lỡ rồi, em ơi - đã lỡ
tôi vẫn nghe người đời từng gọi
em và bè bạn cũng kêu tên


làm một người không biết nguôi quên
khi cái mất luôn nhiều hơn cái được
làm một người cứ mơ hồ kiếp trước
để nghe mình hiu quạnh cõi đời sau

em ơi, tôi không muốn làm nhà thơ
bước trên đất mà nghe lòng sông chảy
hình dung miết những cái trong mơ
và hoài tin những gì chưa ngó thấy
em rất ấm êm với đời làm vợ

vẫn trong lòng tôi - em còn độc thân
có những bữa cảnh tình hiu hắt quá
em trong tôi bất chợt những ân cần...
để lắm lúc tôi giật mình hoảng sợ
làm nhà thơ quả thiệt rất buồn

7-9-2018

hoàng lộc

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2018

buồn đôi lần đủ hết đời nhau




có lúc em buồn trông góc bể
nghĩ tôi đang tháng ngày lãng quên
em khóc như chưa từng khóc vậy
(buồn đôi lần lạnh cả đời em)

có lúc đầu hôm về thị trấn
ngọn đèn đêm em thắp nhà người
âm thầm qua - tôi và cái bóng
(buồn đôi lần, buồn miết đời tôi)

có lúc tôi, em cùng thảng thốt
biết con trăng thôi mọc bên trời
mưa – hoài mưa, càng mưa nặng hột
(buồn đôi lần đủ hết đời nhau)

28-1-2017

hoàng lộc

Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

đất quê


nén lòng xin chút đất quê
coi như tới lúc phải về cô hương
để ta mừng một chỗ nằm
lời kia nghĩa tận gửi cùng núi non

biết rồi em bận chồng con
bờ môi cũng bận vết son chẳng đành
chuyện xưa ngó lại giật mình
thì ra có một chữ tình nào xưa?

ta nằm với nắng cùng mưa
mồ cha nấm mẹ cũng vừa tàn xiêu
quê ơi khoan đã gọi chiều
cho nhau khoan đã quá nhiều lãng quên.

21-5-17

HOÀNG LỘC

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

mời em về Hội An


em muốn về thăm Hội An không?
mời em về khi anh đang còn
phố có buồn nhận ra hai đứa
và mối tình chừng ấy sắt son?

được đưa em đi ăn hoành thánh
hay cùng em ngồi ăn cao lầu
gặp được em, chẳng cần ăn uống
nhưng mà ăn uống cũng cần nhau.

ngồi quán cà phê ở bến sông
ngó bên kia là làng Kim Bồng
anh tiếc không tham ăn với vợ
để em vui gọi anh là chồng*

xin cùng em đi chùa đi lễ
đi mô cũng xin nhau chung tình
khi cùng em qua bao đường phố
đường phố nào vắng dấu chân anh?

em hãy về Hội An nhé em
về Hội An khi anh đang còn
mai mốt đời xô anh đi nữa
một mình em chắc phố buồn hơn...

5-2017

HOÀNG LỘC
______________________________
* dẹp lép như đầu cá chai
   tham ăn với vợ là trai Kim Bồng
   (ca dao Quảng)

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

anh rất là buồn




bên quê, ngày vừa đang
bên anh, ngày chưa cũ
anh và chiều nhớ em
nhớ hoài mà không đủ

nhớ ngày xưa mẹ dặn
đi đâu cũng phải về
chân trời thường hoạn nạn
chẳng nơi nào bằng quê

vậy mà anh còn đi
có khi còn đi nữa
đi - chẳng lẽ suốt đời
mang linh hồn thất thổ?

anh với chiều sắp cũ
nhớ em và cố hương
nhớ hoài mà không đủ
nên anh rất là buồn...

HOÀNG LỘC

Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

Nguyễn Thoại Vy đọc NGĂN NGẮN TÌNH SI của Hoàng Lộc



















Lối vào cõi thơ của thi sĩ Hoàng Lộc thật dễ lạc bước vườn tình mà cũng thật khó để người đọc khỏi sa chân vào chữ tình. Bạn đọc yêu thích thơ tình Hoàng Lộc từ trước năm 1975 và hiện nay, thơ ông vẫn có chỗ đứng trang trọng trong lòng người mộ điệu.


Bạn chớ tìm cách định nghĩa thơ tình Hoàng Lộc làm gì, kẻo sa vào những giăng mắc tai ương khắp nẻo trong suốt tập “Ngắn ngắn tình si” ! Sao không là “ngăn ngắn” mà lại “ngắn ngắn”. Có phải vì ngại vấp phải chữ tình mà si dại mãn kiếp nên trông mong ngắn ngắn để phổ độ cõi lòng “hát thất tình ca, nghe buồn thúi ruột/ mới hay đời rủ lạnh một tà huy…” ? Hay vì rằng chữ tình có thể đo đếm được từ thuở bình minh cho đến hoàng hôn đời người mà vẫn rất ngắn ? (Hồ dễ trả lời !). Bởi ai đã từng với tay hái đóa tình mới hay đó là thứ tai ương được hóa duyên từ hai phía khổ đau và hạnh phúc. Ngẫm cho cùng, tha nhân muôn thuở vẫn không thoát khỏi vòng tròn đồng tâm của chữ tình, lan tỏa rộng hơn là tấm lòng, là tình người với nhau. Trong hai câu đề từ tập thơ, thi nhân đã chân thành bày tỏ:

Thật ra anh chỉ yêu một thứ
Là cái không nguôi của tấm lòng

(Phương trời, trang sách cũ)

Cái không nguôi đó từng được hiền sĩ họ Cao, hóa thân vào kẻ tử tội, bật thốt “Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ” (Chữ người tử tù – Nguyễn Tuân). Sự thức ngộ kia phải trải qua cả chiều dài “không nguôi” của kiếp người hữu hạn mới thấm đặng. Cũng vậy, ta cần một tấm lòng rộng mở để có thể tự trách lẫn xót xa tự trào:

Thiệt buồn nếu mất ngày xưa
Dày công em – thuở ta chưa đổi lòng
Bài thơ nỡ vội rời trang
Câu thơ cũng chấm qua hàng tỉnh queo


Nước đổi dòng. Người thay dạ. Câu thơ xuống hàng. Có gì chung ở đây ? Điểm gặp nhau của cả ba là ở quy luật cuộc đời. Dòng hải lưu ẩn tàng nghịch lưu, nên người có thể đổi lòng. Vì thế thi nhân chẳng lạ khi câu thơ “tỉnh queo” qua hàng. Luật tự nhiên thành quy luật đổi thay lòng người. Câu thơ tỉnh khô mà người viết, người đọc thì rớm lệ. Uổng cho tình ta dày công vun đắp bỗng rẽ về hai phía chơi vơi như dòng thơ chợt tách ra hai vế độc lập đến sững sờ: “Dày công em – thuở ta chưa đổi lòng”. Đành là không thể cưỡng cầu, không thể níu lời chia biệt nhưng tấc dạ si tình như ngọn đèn cháy sáng thâu đêm, cứ hóa thân thành lửa tam muội để “tận hiến”, dẫu sau đó “thân ta có thể sắp thành tro”. Chẳng hiểu sao đọc bài thơ “Tận hiến” của thi sĩ Hoàng Lộc, người viết lại liên tưởng đến mấy câu thơ thật đẹp nhưng đượm buồn của nhà thơ Lê Quang Trang “Lả tả bay trên thành phố đông người/ Tro quá khứ tình yêu em đã đốt/… Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy/ Có những điều đốt mãi chẳng thành tro”. Trong tàn tro quá vãng, có một tấm lòng không nguôi hướng về, có những ân nghĩa sâu nặng hồ dễ nguôi quên, dù cho “không thể có em bên đời tôi”:

Ngóc ngách nào của lòng tôi cũng có
Những điều riêng là của tháng ngày chung

(Thu dọn)

Không thể phủ nhận cái khéo của Hoàng Lộc là đưa vào thơ lời ăn tiếng nói dân dã một cách hợp lí và trữ tình. Dường như thi nhân đã bỏ công thu dọn những rườm rà hoa mĩ đẩy về phía những thi ảnh ẩn dụ, những điển cố hàn lâm trong một số bài thơ phảng phất hương vị đẹp xưa u hoài. Những đám mây, dòng sông, cây cầu, cố xứ, hoa lá vườn hoang, góc phố cũ … hiện lên rõ mồn một mà lại xa vắng ngun ngút. Nét duyên thầm e ấp tưởng khó khám phá chợt hiển lộ qua những từ ngữ đời thường, đậm chất Quảng Nam: thiệt cực mớ đời, thiệt mệt, tiếc đứt tóc, tỉnh queo/ héo queo, bỏ nhau cái một, nông nỗi đơn sai, khóc ròng, rụng lia chia, điếng lòng, buồn thúi ruột …

Yêu em thiệt cực mớ đời
Vòng tay nhớ thuở eo người vừa thon
(Bài nhớ)

Nắm trong tay thi liệu là chất bột của khẩu ngữ, thành ngữ … thi nhân đã khéo tay nhào nặn để gột nên hồ: “Em, người dưng – em như nước lã/ Ta là bột sao chẳng nên hồ?/ Khuấy một đời, còn đây giấc ngủ/ Với những điều chỉ có trong mơ” (Người dưng)

Thơ lục bát của ông không nặng về âm vận, không đánh tráo tình cảm để bắt vần lấy được. Dòng thơ cứ tự nhiên tuôn chảy theo âm hao man mác lạc điệu lỗi vần. Có những bài, tác giả gieo vần chỉnh mà vẫn rất duyên: “lấy lòng em một đời tôi/ em nhìn xa đến chân trời, thấy không ?
Hoặc là:

Khi về mỏi cả đôi tay
Mỏi luôn một chiếc hồn đầy lá khô

Nếu để tình cảm dẫn đường, khá nhiều người đọc sẽ thích kiểu tỏ bày bình dị, cách sáng tạo thi ảnh và ngôn ngữ dân gian trong thơ Hoàng Lộc. Thơ ông không kì công gọt từ đẽo chữ, vướng víu vào các thủ pháp tu từ hay sa lầy trong những định nghĩa về thơ hiện đại, hậu hiện đại. Ý thơ, tình thơ đôi khi khoác lên bộ lễ phục trang nhã, đài các nhưng tuyệt không làm dáng cầu kì, cũng không thô vụng sân si. Hàn lâm nhưng vẫn gần gụi. Cổ điển mà bình dị. Mấy câu thơ không ưa được chiêm bái ngưỡng vọng mà thích người đọc lại gần chạm tay vào những khắc khoải dịu êm: “Anh là vua hiền/ Em dịu dàng cung phi” (Y nguyên ban đầu). Dẫu sau này bể dâu dời đổi: minh quân thành phế đế, cung phi thành chính hậu của phiên vương lân bang, thì mong độc giả phải lòng mối tình si ngắn ngắn của thi sĩ Hoàng Lộc niệm tình vớt chút lòng đau rơi vỡ giữa trang thơ:

Dẫu khóc suốt đời em, tìm chi ra Hán Đế
Anh mòn mỏi mấy trời, cũng đã mất Chiêu Quân

Có ra khỏi ải Nhạn Môn làm con chim đứng hót
Cung cấm vua Hồ thêm những đêm vơi

Dẫu ai cứng dạ vững ý, không thấy nát lòng đứt ruột khi đọc mấy dòng khắc khoải trên, thì hãy tìm đọc niềm thê thiết quan hoài của thi nhân Hoàng Lộc trong “Bữa say ghé chùa Ông Hội An” - một bài thơ say túy lúy mà vẫn giữ cốt cách và tự trọng. Một đời thơ, thiết nghĩ chỉ cần bạn đọc nằm lòng mỗi bài như thế, thi nhân cũng đủ an vui.

PS: Thay lời cảm ơn thi nhân
Hoang Loc (Hoàng Lộc) đã tặng tập thơ cho một người chưa từng gặp mặt.

Đà Nẵng, tháng 4 – 2017

NGUYỄN THOẠI VY

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

chuyện bình dầu nhị thiên


Image result for dầu nhị thiên đường

xóm em ở, bạn bè toàn con gái
em ưa làm con trai bằng bình nhị thiên đường
cái bình không, em xin từ mẹ
đeo lòng thòng trước bụng thiệt dễ thương


anh qua xóm em chơi với... bình dầu thun thun
để từ đó em không thèm làm con trai nữa
xà lỏn rách bình dầu anh kín hở
em âm thầm có bữa muốn đừng che

anh dần thanh niên - hết dám đái sau hè
em lớn mau hơn, lấy chồng rất sớm
em hiền thục và anh thì quá bợm
qua bao dập vùi, may còn gặp nhau

ngồi với em lí rí chuyện bình dầu
ôi trắng tóc cũng bất ngờ đỏ mặt
hỏi đau bụng nhức đầu bà lấy gì để xức
bảo không có nhị thiên đường, tui phải trét dầu xanh...

11-2016

hoàng lộc

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

bài bội vong





và ta rồi sẽ không về
cái thân xó chợ này, quê chẳng cần
đã là tri kỷ hồng nhan
mà em đâu dám dự phần éo le


thì thôi ta sẽ không về
bèo mây tàn cuộc còn nghe dãi dầu
dễ gì nghĩa nặng tình sâu
mà chưa bể trán u đầu hả em?

xứ người gió nổi càng thêm
ta co ro với nỗi niềm rất xưa
tình xô quá đỗi bất ngờ
đành ta té ngửa xuống bờ bội vong

10-16

hoàng lộc