em thuở nguồn xưa im vắng suối
sao ta về núi ngủ, chiêm bao ?
ở đây mây trắng thường ly biệt
và gã tình nhân đã bạc đầu
em ở rừng kia bao lá úa
cho ta thầm tưởng chút hương trầm
có khi nhân loại (và anh nữa)
sống chỉ vì em, một phúc âm
2012
hoàng lộc
(phu nhân em & những đoản thi)
em đi kẻo bỏ ngày thu bẽ bàng
mà không từng hay ra anh đã mất