Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

thơ tháng chín


Nhạc Nguyễn Tất Vịnh, thơ Hoàng Lộc, Ca sĩ Nguyễn Phi

tháng chín năm nào em hỡi
mùa thu qua vườn anh ?

khi khóm cúc vàng đầy hương
dù đời anh chưa ngớt nắng
em về - gió chớm thu

chiều, có lẽ quạnh hiu
và anh cứ ngồi bên hiên nhà, ngó đất trời
không nói ra lời
chỉ nói cùng em ( nói trong lòng ) :
- em có nhận lời tỏ của anh không ?

lời nói là câu hỏi
em nghe ?
câu hỏi muôn trùng

tháng chín
chưa từng bắt đầu lá rớt
mà hương cúc dịu ngát đời nhau

dòng sông - từ chưa biết em – ngày nào cũng trôi
ngày nào cũng làm anh trông ngóng
mang mang quê nhà

tháng chín
dòng sông đang chờ mưa
và khi biết em
anh chờ lênh đênh cùng tóc gió
em hoài nghi hoặc
nhưng đã không thể chối từ anh

tháng chín
công viên phong xanh
( không, hay sẽ phải úa tàn )
anh ngồi im, nói thầm
cùng tháng chín :
- em, mùa thu đi vào hồn anh …

hoàng lộc

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2009

anh không về nữa


anh không về nữa.
quê nhà
đã quen gió táp mưa sa mất rồi ?
anh không về nữa người ơi
trái tim vừa cũng hết thời yêu thương ?

phải đi cuối lối cùng đường
phải đau khắp phố khắp phường người dưng
để khi ngoảnh lại
trông chừng
mới hay quê kiểng đã từng đuổi xua

đắng lòng ta - đáng lòng chưa?
bóng em nhoà
những chiều mưa trắng trời
chỉ thương dòng tóc rối bời
che sao kín
một nỗi đời
trong em !

thôi đừng mắt nhỏ,
thuyền quyên !
theo anh
khóc cuộc nổi chìm.
tội nhau...


hoàng lộc

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2009

giữ lại cái còn








đã rồi những được những thua
những yêu thương thật - những vờ yêu thương
có khi ta sẽ còn buồn
nếu ta lại mất cái còn trong nhau

hoàng lộc

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

mùa đông bất chợt

khi chẳng còn nhau mùa thu vẫn thế
cây cũng chẳng còn chiếc lá nào đâu
chiều bỗng buồn thiu mù mờ sương khói
nước xẻ dòng ra chảy vội qua cầu


em có còn ngồi nghe đau tóc rối
gió thả lênh đênh từng sợi, vai mềm ?
ta cũng điếng hồn ngó trời mưa bụi
biết đến tận cùng cái-mất-vô-biên

biết ở lòng nhau ít nhiều chẳng phải
mây của bao giờ vẫn cứ chờ trôi
em đi theo chiều bất ngờ ngoảnh lại
thấy một mùa đông quạnh quẽ bên trời

9-2009


hoàng lộc

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

viết tặng Chiêu Quân


Hán Đế một lần lên ải bắc
mà lòng không dám giữ Chiêu Quân
chao ôi, uổng một tay hùng liệt
đành chống gươm đau một khúc đàn

thuở đó làm vua ưa để tiếng
ngó ra trăm họ tưởng con mình
ví ông một quyết hoà ra chiến
đã tránh đời sau chút trọng, khinh ?

ông lầm như chính ông từng đã
(thì đứa Mao Diên Thọ đấy rồi !)
Chiêu Quân kia với người thiên hạ
nỡ lòng ông chọn cái không vui

ta chẳng từng lên chi ải bắc
gã làm thơ đâu thể là vua
ý như có bữa làm vua thiệt
một phút, quân reo giữa đất Hồ

ý như có bữa làm vua thiệt
chi khắp bêu rêu một khúc đàn
tình ta, lại cả ta-quyền-lực
không dễ rời đâu em, Chiêu Quân !

hoàng lộc

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

kêu không thấu trời


trời có đâu
mà kêu trời ?
trời mà có, cũng xa người,
rất xa

kêu nhau suốt cuộc ta bà
em nghe
chẳng biết kêu mà làm chi !
để rồi có gã tình si
trái tim gõ nỗi hồ nghi -
khóc ròng

ông trời cách mấy tầng không
có kêu cũng chỉ vô cùng
vậy thôi.

sượng sùng chót lưỡi đầu môi
tội vầng trăng
bữa theo soi lời thề

4-9-2009

hoàng lộc

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2009

mời em ở lại

đừng đi, em ! chiều sắp khép kia rồi
và ta cũng sắp ra người thiên cổ
không nhiều lắm, tình em cho một thuở
hãy vuông tròn - mai mốt khỏi ăn năn...

sợi thơ buồn từng níu giữ chân em
đã khô héo trên đầu trang nhật ký
ai vuốt mắt để cam lòng yên nghỉ ?
đừng đi, em ! (tội lắm buổi xa đời !)

cũng nhiều khi bắt gặp cuối mùa thu
đôi chiếc lá còn xanh, lòng cứ ngỡ...

ngày đã hết hiên sân mù nắng quái
ta nghe rồi cơn gió thổi lang thang
lời quặn thắt xin mời em ở lại
để tình còn ân nghĩa với lìa tan....

9-2009

hoàng lộc

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

vẫn ở ngoài nhau



nỗi buồn em kín ở em hoài
và buồn anh chẳng hở cho ai
những tưởng lòng không còn gang tấc
mà hoá quan san những dặm dài

anh ở ngoài em, lạ với em
gửi mà chưa hết - dễ chưa tin ?
người xưa gắn bó - khi nghe hát
còn muốn chờ nghe cái-lặng-im

em cũng ngoài anh thật mất rồi
có khi nói cũng ngại ra lời
thì như chút ít em yêu dấu
lầm lạc mù sương giữa phố người ?

tình giúp đôi ta chẳng dối lừa
để đành không thể hết bơ vơ
đời khô héo quá không dung nổi
ta vẫn ngoài nhau - ôi, khổ chưa ?

hoàng lộc