Thứ Năm, 6 tháng 8, 2009

những ngày anh bệnh







những ngày anh bệnh - buồn hiu
ngó qua cửa sổ ít nhiều tủi thân
lẽ đâu đã cuối đường trần
trái tim thơ dại sắp ngừng đập sao ?

nằm đây tay mỏi kê đầu
nghĩ thương mộng trước mộng sau héo mòn
đôi người tay bắt tay buông
đã ra bất nghĩa, chỉ còn em chưa !

anh cao huyết áp không ngờ
để xây xẩm giữa bài thơ tỏ tình
cho dù bệnh lớn trong anh
có em thăm hỏi cũng lành lại thôi ?

nằm nghe chăn chiếu đau người
ngó ra cửa sổ thấy trời lập đông ...

12-03

hoàng lộc

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2009

khi lâm thế












con chó bị dồn đuổi
thường quay cắn kẻ thù
tài hoa bị dồn đuổi
thường bật lời thiên thu ?

anh còn thua con chó
mong gì anh tài hoa
đời không dung được chỗ
tình hãi hùng trôi xa

sóng gió gào không nguôi
chân sông bờ đá dựng
mũi tên đã bay vù
thôi rồi, em bắn trúng !

hoàng lộc

từ mùa lễ Tạ Ơn













khi tạ ơn đất trời
đã cho người no đủ
anh cảm ơn cuộc đời
còn thương thằng lạc xứ

sống buồn trên đất lạ
quanh quẩn chừng ấy năm
dễ quen gì phong thổ
anh gầy, lại gầy hơn

cũng may tình, dẫu muộn
bỗng trổ cuối vườn thu
ôi, bởi tình trổ muộn
nên hoài đau sương mù

vẫn tin em, tin mình
mỗi bước, cùng bất trắc
(thương tóc em còn xanh
chia hồn anh mỏi bạc !)

ơn mưa thuận gió hiền
cho đồng thơm hương lúa
anh xin tạ ơn em
đã nuôi tình đúng bữa !

25-11-03

hoàng lộc

những bước mùa đông













tình quá lớn, lòng anh thì nhỏ quá
đã không còn sức chứa những-về-em
ngày thu tới ngày thu qua vội vã
quen mà nỗi khổ ấy, chưa quen

anh xuống phố mỗi chiều năm bảy bận
anh ngồi lê những quán sớm không người
khi mỏi mắt ngó theo niềm vô vọng
biết đời mình khó tránh những phai phôi

nghĩ tóc áo qua ngàn trùng cánh gió
mà con đường sùi sụt mãi trong anh
có ráng sức căng hồn ra níu giữ
chim cũng bay, lá nhớ cũng xa cành ?

em lắm thứ của đời anh tha thiết
kho riêng tham đâu khép nổi vô cùng
ngày thu tới, ngày thu đi mất biệt
khổ mối tình bước những bước mùa đông


hoàng lộc

với bạn, ở Atlanta













* gủi Uyên Hà, Phan Xuân Sinh, Đỗ Xuân Quang, Đức Phổ ...

phố Mỹ không dưng mà có bạn
để được ngồi khuya nhắc chuyện xưa
cho dẫu đầu xanh ra tóc trắng
bốn mươi năm vẫn cứ học trò


ta - bạn nhìn nhau như chẳng khác
thơm nguyên kỷ niệm thuở sân trường :
thổi bóng xà phòng căng mộng ước
đành vỡ hoài giữa nắng chiều hoang *

bạn của quê nhà ưa tứ xứ
ta run đất khách sụt sùi quê
bạn thèm đi, cả đời - đi mãi
ta lơ ngơ hỏi một nẻo về

cùng có đôi ngày qua khắp phố
no nê bằng hữu cuộc sum vầy
ào ào giọng Quảng tràn mâm rượu
thiệt đã đời nhau mấy trận say

thành phố không em - ta cũng đến
để cầm tay bạn rất...tình si
cố hương ngàn dặm dường trong bạn
đủ ấm lòng ta, kẻ đói quê ....

19-21 / 9-03 * ý thơ bong bóng bay của Uyên Hà

hoàng lộc

hồng nhan nửa Quảng









quê anh cũng có một thời
gió sông Thu hát ru đời hồng nhan

làm dâu xứ Quảng không làm
bỏ đi đâu - để gian nan chữ tình ?
ngậm ngùi biết mấy quê anh
nuôi em đến tuổi trưởng thành - rồi xa

em về làm vợ người ta
mấy mươi năm kể trăng tà nước xuôi ...

may đâu lại có một thời
lang thang góc biển chân trời, gặp nhau
nhắc chi buồn thuở qua cầu
nhắc chi ngọn cỏ tình cao nấm mồ

anh gìn giữ Quảng trong thơ
để nghe nửa Quảng bất ngờ trong em

hai ta nắng nổi sương chìm
mà như chung một trái tim quê nhà
đã gần mỗi dặm đường xa
dẫu cho nước lạc giang hà - kể chi !

10-9-03

hoàng lộc

vết thương thơ dại


anh lỡ sống đời luôn thiếu hụt
nên thường mỗi bữa chắt chiu riêng
đêm qua, chợt biết mình thao thức
đang có em mà sợ mất em

bởi nắng sẽ tràn qua lối cỏ
tình anh , ôi, chỉ vạt sương buồn
tay thơ che suốt ngày đi nữa
dễ chắc vuông tròn một cánh sương

anh giữ vườn lòng anh sớm tối
ơ hờ chút mộng thuở về xa
tay em gieo hạt mùa trăng ấy
những luống ân tình sắp trổ hoa

xin giữ lòng em như đã giữ
cuối đường quá lắm đứa tà tâm
bao điều không nói, riêng trao gửi
biết có hoài xanh cõi nhớ thầm ?

tình cứ e dè đi bước một
nỗi lo nỗi sợ bước theo cùng
đêm qua mới chắc mình thao thức
để bất ngờ thơ dại vết thương ...

8-03

hoàng lộc

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2009

đừng quấy rầy anh











ví có ông trời, anh sẽ hỏi :
chữ tình sao lại bắt truân chuyên ?
trăm năm tiêu đứt hơn phần nửa
thì quãng nào anh mới được em ?

em cũng làm ơn đừng nhắc nhở
nhắc chi sóng lớn biển ngày đông !
nhắc chi mùa cũ từng mưa bão !
sợ lắm, xin khuây lấp bớt giùm !

anh chắt chiu đến tháng đến ngày
cuối đời thơ được chút tình đây !
tài hoa chi đó mà oan kiếp !
hãy để anh yêu, chớ quấy rầy !

lòng em, đã biết lòng em thế
lo những điều lo khác mực thường
mà vẫn làm anh buồn xiết kể
ai mà không sợ những tai ương !

tội lắm, ngày ơi thôi vội vã !
cứ sớm mai, thôi đừng xế chiều !
và hỡi cây kia đừng rụng lá !
đừng quấy rầy anh ! anh đang yêu !


hoàng lộc

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2009

sau ngày bão phố


nhớ em, nhớ sảng từng giờ
phố đêm mất điện chẳng chờ được nhau
(em chờ ta đến bao lâu ?
ta chờ em đến bạc đầu rồi đây !)

nhớ em, nhớ sảng từng ngày
gió nghiêng ngả phố tàng cây ngập đường
ông trời đã nổi tai ương
đói no - tình lại thất thường đời ta

biệt mù những cánh thư xa
biết đâu chút mộng cũng nhòa nhạt đi
ta ngồi với nến trông khuya
tiếng thương còn vọng ngoài kia gió đàn

phố em thắp ngọn đèn vàng
xin cho chút sáng lòng sang phía này

31-7-03

hoàng lộc

của những điều riêng








nếu có một ngày bên em-thầm-lặng
xin kể chuyện đời chuyện mộng em nghe
anh - vì sao gặp mấy quãng tình chia
vì sao lá chưa xanh mà phải úa ?

người ta làm thơ qua ngàn trùng sóng gió
lắm tàu bay tàu thủy đã lên đường
anh - gã xà ích già thủng thỉnh tay cương
biết còn kịp đưa em về họp chợ ?

đời nắng mới, hồn anh thì quá cũ
chút sương trời không khéo sẽ tan phai
mỗi dòng thư, đêm, giấy mỏng đèn soi
vẫn nắn nót - vẫn chưa đành trao gửi

em cũng thế - cũng nổi chìm tiếng gọi
những điều riêng cất giữ mãi trong lòng
hỏi muộn màng có làm khổ em không ?

anh chợt biết (bao điều anh chẳng biết)
như vì đâu trăng kia chưa nỡ khuyết
sao đóa hồng lại trổ cuối vườn khô
để ngập ngừng, em lật tiếp trang thơ ...?

15-7-03

hoàng lộc