Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

chiêu quân ơi hỡi














em đi , phố cũng thương người
lòng anh có lở - không bồi kịp đâu
chiều hôm trước sáng hôm sau
một đêm cũng đủ bạc đầu người xưa
huống hồ anh, gã làm thơ
nỗi lo cùng với nỗi ngờ - chẳng xong !

em đi, để lại tấm lòng ?
sáng, anh tìm mãi mà không thấy gì
đã đành hạnh phúc suy vi
rủi ro thêm một ước thề - chẳng sao ?

em đi như thể cống Hồ
chiêu quân ơi hỡi bụi mờ ải quan ...

8-02-03
hoàng lộc

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2009

một mình




một mình em, một mình tôi
hai ta mà phải chia đôi nỗi buồn
mái đời sắp sửa hoàng hôn
trong nhau, chỉ ngọn đèn hồn lẻ loi

đành em khép đoá tình hoài
phấn hương chừng cũng tan phai ít nhiều
đành tôi lá mỏng cành xiêu
không che em đủ đôi chiều nắng mưa

hai lòng cùng chút niềm xưa
có nhau mà để trang thơ dải dầu
vẫn tôi bèo giạt chân cầu
chờ chi, nước lạc dòng - đau cuối trời

một mình em, một mình tôi
hai ta cứ một mình, đời khổ chưa ?

hoàng lộc

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2009

không được giống anh








gã đàn ông em chọn để sống đời
không được giống anh - có những điều không được giống !
hắn phải là người - hẳn thôi, hắn là một người
cứ tự nhiên mà lưng dài vai rộng !

có thể hắn nghèo, vẫn tay hào phóng
có thể giàu nhờ tằn tiện - hề chi !
nghiện đủ thứ trên đời, hắn bị đời chê
sống nghiêm túc, được đời khen - thì cũng vậy !

hắn giỏi đánh đàn ư ? ồ, hay biết mấy
vợ hát, chồng chen - xôm cửa, xôm nhà
lại còn vẽ vời ư ? thêm hay biết mấy
mỗi nhánh cành hạnh phúc sẽ đầy hoa !

hắn có thể buồn khi gặp dáng tình xa
có thể trầm trồ lấy lòng gái đẹp
hoặc cứ ra vào đúng khuôn đúng phép
như trời dành hắn sống chỉ vì em ...

thứ gì em muốn ở anh - hắn có thể giống y nguyên
nhưng hắn không được giống anh những lời thỏ thẻ
để em tưởng tình yêu nào cũng thế !
không được giống anh cái thoáng môi cười
kẻo em tưởng em về với hắn mà anh vui ...


hoàng lộc

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2009

một đời lãng du















xa, đi - nhớ vẫn nhớ về
có em tiếng guốc khua hè phố quen
với hồn mắt nói vô biên
đời anh từ đó oan khiên rụng dần

sao buồn em hỡi, tình nhân
bao nhiêu tuổi mới có lần yêu say
để anh chết suốt một ngày
khi mùa sương bỏ mù phai áo người

ơi em, buồn quá em – thôi
giúp anh giết trớt một đời lãng du


hoàng lộc

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2009

hạnh phúc buồn


ví ngày xưa em chẳng bước qua cầu
dễ đã chắc chi lòng kia được vậy
như chuyện lấy chồng thì em cứ lấy
còn chuyện mình, em cứ bảo không quên
tin trăm lần cũng giống lúc chưa tin
nên hạnh phúc phải buồn hiu - em ạ !

ta vốn làm thơ, thường hay nói quá
nhưng đã quá lời nói với tình đâu ?

ví ngày xưa em chẳng bước qua cầu
thì cũng chắc chi đời ta khác được
như cứ mãi lao vào cơn gió ngược
bởi ta đi không trúng gió xuôi chiều
để mệt nhoài, tình hỏng mãi lôi theo
nên hạnh phúc phải buồn hiu - đã hẳn !

ta, gã làm thơ không ưa nói thẳng
có úp mở nào dối được lòng nhau ?

ví ngày xưa em chẳng bước qua cầu
thì đã chắc chi đành ta bỏ rượu
thứ nước đắng không bao giờ uống đủ
không bao giờ ta dám nhận ta say
hạnh phúc buồn khi rượu đổ trên tay
và buông chén, chợt thương mình lỡ tỉnh

ai bảo nhà thơ chuyên nghề nói phỉnh
có phỉnh dỗ nào lọt tới mai sau ?

ví ngày xưa em chẳng chịu qua cầu
thì hạnh phúc sẽ buồn hơn thế nữa...


hoàng lộc

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2009

ngồi nghe em hát




ngồi nghe em hát bài ca quen
nhớ thuở đời ta là con thuyền
sông gió hồ mây còn mấy nữa
mà đáy lòng như cuộn sóng lên

ngồi nghe em hát câu tình phai
em đấy – hay câu hát thở dài ?
muốn hỏi – bâng khuâng dòng nhạc chậm
em, người-ta-yêu vừa yêu ai ?

em khác em rồi . ta khác ta
nỗi gần bi thiết bởi niềm xa
em còn hát chứ ? hay thôi hát ?
ta hoá thân làm một khúc ca

có khúc ca nào chẳng dứt không ?
chứa trong ta tới nốt sau cùng
mấy tờ lạnh lẽo đây, em hát
một quãng đời em níu lại giùm !


hoàng lộc

xuống phố cùng em




có những thứ tóc xanh phải lòng đầu bạc
thì mắc mớ chi thiên hạ lo phiền ?
ví mớ tuổi đời này rứt ra mà bán được
thì chắc buổi chiều anh xuống phố cùng em…


hoàng lộc

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2009

cho thành phồ đầu đời




tranh Thanh Trí

em của bao giờ đôi mắt ướt
về đâu khi nắng vỡ chân ngày
mùa thu vắng lá buồn như thế
ai dỗ hồn tôi trên ngọn cây ?

ôi tóc người bay gió trổ hoa
đã trôi xuống tận cõi mơ hồ
mưa hôm qua bỏ lưng chừng mộng
sùi sụt lòng ta nỗi nhặt thưa

từ đó cuộc tình cam lỡ dở
bao nhiêu đại lộ dẫn quanh đời
phố ưu tư đứng trên đầu tuổi
khi tuổi vàng kia cũng rụng rơi

tôi trở về đây – qua sân trường
áo ai lụa trắng có còn thơm ?
có nghe tiếng gió về trong áo
vang nỗi sầu ta những sớm hôm ?


hoàng lộc

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2009

biển
















cơn giận dữ quặn mình
che vội vàng cát trắng
nàng đứng và giơ tay
cùng nụ cười thầm lặng

những ghềnh đá ưu tư
đã bắt đầu rên xiết
buổi chiều lu dần lu
và nàng rồi cũng khuất

chàng hỏi chàng trí nhớ
khi mọi người đã quên
đã quên nàng (quên nàng ?)
quên chẳng hề do dự

trên bãi biển nín thinh

nụ cười thầm mới chết
bóng tối đã dìm chàng
vào tận cùng nước mắt

hoàng lộc

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2009

tới ngày em quên


đã tới ngày em bay qua sông

ơi con sáo nhỏ vừa sổ lồng
ta đứng nghe mùa mưa xuống lạnh
mà điếng hồn cho gái sắc hương

đã tới ngày em bỏ quên ta
che tay kỷ niệm ngó mơ hồ
trong nỗi mừng em, ta đứt ruột
dấu người cũng phủ bụi đường xưa

đã tới ngày ta ca vọng cổ :
tình ơi đôi đứa rẽ đôi…đàng !
yêu em mà cưới em không nổi
trời đất buồn hiu một bóng trăng

và đã tới ngày ta uống rượu
chờ say, tập tễnh giọng khinh đời
khi say mới biết mình mê gái
mới đánh đòn ta để mất người


hoàng lộc