Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

đầu bạc năn nỉ đầu xanh


đầu bạc năn nỉ đầu xanh :
- ơi em đừng giận chi anh !
đầu xanh hầm hè đầu bạc :
- thôi ông chớ nhắc chuyện tình !

đầu xanh chẳng cần năn nỉ
đầu bạc dám ngồi làm thinh
phút giây nào ra thế kỷ
trong nhau chừng được dỗ dành ?

đôi lòng chênh chao hạnh phúc
đầu xanh nín rồi ?
đầu bạc khóc !

hoàng lộc

Thứ Hai, 29 tháng 11, 2010

chốn anh


ai có nói gì đời anh cũng vậy
cũng hiu hiu đóm nắng cuối chân trời
em biết gì anh sau ngày dứt áo ?
đừng để lòng lẩn quẩn chốn không vui

anh vẫn sống với đời anh mỗi bữa
quanh hiu hơn, bệnh hơn thuở em còn
cũng đọc sách, cũng làm thơ, cũng nhớ
và chữ tình như đã rất linh thiêng

biết những mộng và biết vừa những thực
biết yêu người là dính hoạ sát thân
chết là hết, khổ đau rồi cũng dứt ?
thì cho anh cam một chỗ yên nằm

11-2010


hoàng lộc

Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

nhớ quê


những ngày anh xa quê
dù thương cha nhớ mẹ
lâu lâu anh mới về

những ngày anh cơm áo
đất lạ không thành quen
hai mươi năm nắng gió

khi cha mẹ chết rồi
sao anh còn cứ nhớ
như tuồng nơi quê xưa
không bao giờ dời đổi

vẫn còn những con đường
cho anh vòng thị xã
vẫn hoài em sân trường
một đời ngoan bóng áo
một đời em thương anh

anh vẫn còn xa quê
và sắp hàng nỗi nhớ
mong một bữa được về
có em chờ trước ngõ
con mắt đầy ngày xưa...

11-2010

hoàng lộc

Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010

thơ, lại tỏ tình


anh đọc đâu đây nhiều câu chuyện cổ
cứ nghe như xưa có chứa chuyện mình
cũng ở nhiều câu kinh thi anh nhớ
còn vang ý lời em từng tặng anh

để tình quá chừng trong anh đến vậy
mỗi lần gặp em cứ muốn tỏ hoài
anh nói em nghe (và em nghe mãi)
câu tỏ tình dần thành câu thơ hay

mà hai đứa ta năm này tháng nọ
đâu phải sớm hôm của chỉ một ngày
sao anh nói hoài mà chưa hết ý
nói, lòng không vơi - mà cứ thêm đầy ?

phải trời sinh em để nghe anh nói
và sinh anh ra để nói em nghe ?
thiên hạ tỏ tình một lần đã đủ
anh tỏ không xong dẫu cả một đời...

có lẽ kiếp này rồi qua kiếp khác
và cả ngàn xưa cũng đến ngàn sau
câu tỏ tình anh không hề thất lạc
như câu thơ tình hạnh phúc trong nhau.

27-11-2010

hoàng lộc

Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

đêm. qua nhà. không ghé


đêm.
anh tới ngõ.
quay về
thăm em chẳng lẽ nhiều khi chẳng cần ?
cái gì dối trá bàn chân
những khao khát tới
những ngần ngại lui ?

sáng trăng mà ngỡ tối trời
biết chưa đêm ấy có người dầm sương ?
lòng anh trăm mối trăm đường
lẽ đâu em lại bình thường được chăng ?


hoàng lộc

Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

lúc giàu


em cho lòng ấy bữa thu nào
một quãng đời ta được có nhau
tình tháng ngày xin đem tính thử
anh kẻ nghèo xơ, đã hoá giàu

đã hoá giàu anh cả trái tim
vô cùng ngăn dưới lẫn ngăn trên
từ tâm thất trái qua tâm phải
yêu dầu muôn-nghìn-một-bóng-em

là biển xanh dồn những sóng xanh
bao nhiêu tình ái của đời anh
em cho như chính em là biển
ngày thuỷ triều lên, gió chuyển mình

tình - mỗi ngày anh một kếch xù
chất chồng thương mến những trang thư
những lời thỏ thẻ, ơn đôi mắt
(ngoài miếng ăn - còn để có dư !)

em cho từng bữa đó, em yêu
gom góp nhiều hơn mới được nhiều
đừng sợ - anh là tay giữ của
sống cằn bòn - chết, phải mang theo...


hoàng lộc

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

bữa ở gần biển


có cần ra biển đâu em
ta đang là biển bồng bềnh sóng chao
nát khuy ngực áo thơm nhàu
tay xin gọn giữ tình nhau, muộn màng !

nghe cuồn cuộn giữa môi tham
gửi trao tiếng thở điên - tràn nỗi vui
cứ như quắn quíu một đời
mắt em khép mở nét cười vòng cung

có cần ra biển nữa không
chứa chan muối mặn trong lòng em chưa ?
gừng anh cay điếng đợi chờ
cứ như chẳng bến chẳng bờ : yêu thương

như hoài bơi giữa trùng dương
sau khung cửa nhỏ cùng vang thuỷ triều


hoàng lộc

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

bài cạn tỏ


tình cũ, chừng vài năm trở lại
tình xưa là cũ trên mười năm ?
anh, tình xưa đôi ba tình cũ
mà tình nào cũng hoá thâm ân

cũng chỉ do ông trời dun rủi
gặp người này phải mất người kia
một lần yêu dính dây dính nhợ
làm sao anh đành đoạn xa lìa ?

bái biệt một người không phải dễ
lòng đau có thể tới vô cùng
yêu thêm một lần không phải dễ
như thể vừa thay cả trái tim

em đây không xưa, cũng không cũ
em là cô gái biết yêu anh...

11-2010


hoàng lộc

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

thơ, đọc về quê


*tặng nguyễn văn du tử


anh có tuổi rồi nên thường sợ chết
sợ chết chính vì ham sống ham vui ?
kiêng rượu nhiều năm, bây giờ kiêng thịt
(nhưng chắc không kiêng khi được yêu người)

anh gọi về quê một ngày lạnh cóng
em biết gì thơ mà muốn nghe thơ ?
cũng đọc một hơi từng câu tình muộn
nghĩ trái tim em không quá dại khờ

em dại khờ không - nè em, cô giáo ?
những thứ chìm tan có thể chưa chìm
anh sống một đời hiền lương đến thế
sao phải cuối đời chịu chết vì em ?

sao nỡ cuối đời anh còn lạng quạng
chuyện của lòng mình lại để em nghe
anh, ngư phủ - đang giữa dòng sông cạn
em dám sâu không mà gọi anh về ?

11-2010


hoàng lộc

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

rượu mùa đông


* tặng lê anh huy và bằng hữu một thời

ngươi ơi đời ta như mùa đông
về đây mà tưởng còn phiêu bồng
quê nhà, quê nhà ra đất lạ
ai còn nhớ ta, thằng tay không ?

mưa cứ mưa qua tầng mái dột
mưa mù trên mắt người trăm năm
mẹ già tóc đã thành mây trắng
cha già, già hơn chiếc trống đồng
bạn bè tứ tán vì cơm áo
người yêu nản chí phải lấy chồng
lão Khổng Khâu xưa mà sống lại
như ta - cũng ôm đầu khóc ròng
thời nay đâu dễ làm kinh sách
minh triết gì lo nổi cái thân ?

này ngươi, ngươi ở phương nào tới
từ phong yên hay từ thăng trầm ?
tay nhỏ sờ lui thanh cổ kiếm
nghe chừng đâu đó bóng trăng rung
trán cao tóc rủ màu sương khói
ngươi hát ngươi đàn không thanh âm
có phải ngươi là ngươi chí lớn
một đời để khóc đất tam phân ?
có phải ngươi là ngươi dại gái
một đời ngâm câu thiên nhất phương ?
thôi ngươi - hãy ghé đây ngồi quán
cùng nghiêng tai nghe mưa đêm trường

bọn trẻ vẫn nhìn ta khách lạ
chủ quán vẫn cười ta chim lồng
trái đất của riêng loài mắt trắng
sá chi, sá chi mà đau lòng
chẳng lẽ sống đời sao hả bạn
hao hơi gì với lũ bội vong...

ngươi ơi áo rách ta thương rượu
ai thiên kim cừu kia vô tâm
người xưa đem bán ngũ hoa mã
ta đây, ngựa què - ngươi cứ cầm
gió đã ngất trời ta đắng miệng
rót đi ngươi ạ rượu đời chung

kể ta nghe tình ngươi lận đận
kể ngươi nghe tình ta hoang đường
xin đổi ta đời ngươi hoạn nạn
xin đổi ngươi đời ta tai ương
hèn chi thánh triết ngàn năm trước
bỏ đám rau già đất Thú Dương !

ngươi ơi, trong rượu có mùa đông
mấy hũ chìm chi ngọn bắc phong
tám hướng mười phương tìm đã khắp
mà hai ta không một chỗ dừng

đêm sẽ cho ta niềm tịch mịch
mưa sẽ ru ngươi lời vô chung
chẳng lẽ trốn đời sao hả bạn
mà khen ngươi sức rượu ngàn cân
cứ kể ta là ta thất trận
hơn chi ta mà xưng anh hùng
ta biết ngươi còn ai biết nữa
ngươi biết ta, còn ai nữa không ?

đời bỏ, khuya rời hai ngả lạnh
vì nhau đã cạn chén tàn đông

1982

hoàng lộc