Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

đời rất mùa thu


sao đời anh như cứ mùa thu hoài
như giờ này đây, rất mùa thu - nhỏ ạ
đã dĩ nhiên cây tình si hết lá
và cành không, coi giống những cành khô

gió thổi về là ngọn gió năm xưa
xô nỗi nhớ xuôi bước đời cuối dốc
lũ mây trắng cũng hoài bay (như tóc)
anh đứng nhìn mây sắp chạm bờ vai

em chực chờ để gửi phận nhà ai
đã quên lãng những về nhau một thuở
dù lắm thứ anh không cần nghe nữa
sao âm vang còn đọng tới bây giờ ?

sông với chiều trôi nổi chút sương mưa
nước vẫn chảy và chân cầu, nước xoáy
anh lẩn quẩn với lòng anh bữa ấy
biết lạnh rồi sau núi một mùa trăng

31-10-2010


hoàng lộc

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

bài tự dỗ

em lấy đứa nào thì cũng vậy
cũng sinh con giặt áo cho người
cũng đi ra chợ đi vô bếp
dẫu nhà ai cũng giống nhà ai

đàn ông đứa nào như đứa nấy
lấy em rồi lại quẩn tìm em
nên em lấy ai thì cũng vậy
cũng đĩa dầu hao với ngọn đèn

chỉ tội tình yêu ta quá mệt
đã cho nhau một thuở tiêu điều
ta có tuổi rồi, ta rất tiếc
khi mối tình sắp sửa chôn theo...

10-2010


hoàng lộc

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

câu thơ đứt đoạn


tìm xưa thấy chẳng còn gì
vài ba trang giấy
vụng về
câu thơ
từ em đi vội tới chừ
lòng ta cũng héo cả mùa lá xanh

cái đời đã rất mong manh
thì lo chi nổi
cái tình
rã riêng
tiếc là em chẳng là em
cứ nghe uổng một trái tim tặng người

sáng đêm mà đợi sáng trời
bước đi -
(sao cứ bước hoài chẳng đi ?)
tìm nay cũng chẳng còn gì
câu thơ đứt đoạn
giấy lìa từng trang

10-2010


hoàng lộc

Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010

ở bờ đông Thái Bình dương


nhiều lần anh ra biển
ngó qua Thái Bình dương
hun hút tầm con mắt
biết cõi nào Việt Nam ?

hướng không mặt trời mọc
và không hề trăng lên
chỉ có chiều mây bạc
nhấp nháy vì sao hôm

em một lần kẻ ở
để một đời đợi mong
bờ đông run tiếng gọi
bờ tây vang trong lòng

anh đứng nhìn qua biển
chân trời là quê xưa
biển thương anh đầu bạc
cũng bạc đầu sóng khua ...

10-2010


hoàng lộc

Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010

con đường thơ anh

* tặng Thinh Văn và Em

thật lãng du, anh đi từ dạo đó
những bước u hoài
nghe nguyệt cầm, ngọc lan...
nghi ngút hồn đông trùm phủ trời tây
đọc khuất nguyên, andré gide, hermann hesse...
biết em không là ai !

cô đơn lắng chìm,
thu nổi
lá rơi chùng bờ vai
em có thể đọc thơ anh
mà lòng em lầu son cửa các
làm sao mà tình vui ?

thật lãng du, anh vẫn đi hoài
cho dù em nguyệt thẹn
cũng không thể xô anh rời xa thơ

rồi anh đi đến đâu trên con đường ấy
ai biết được anh,
chỉ em xé lòng anh ?
trời mù rồi kia
chiếc áo sờn mong manh
đắp không yên đời gió nổi !

25-10-2010


hoàng lộc

Chủ Nhật, 24 tháng 10, 2010

thao thức dòng sông


* quá khứ đó dòng sông em sẽ ngủ
hoài khanh


không phải dòng sông nào cũng ngủ được đâu em
khi gió bão gào quanh đời dâu bể
ta vẫn lật từng trang buồn quá khứ
để thăm ta và gặp lại những tấm lòng

không dễ gì trôi xa tắp dòng sông
những ghềnh thác cùng bến bồi bến lỡ
và không dễ gì em từng chối bỏ
về một thời em bảo chẳng là em !

ta cũng cần ngồi cuối bến sông im
nghe bèo bọt tan trôi đời mộng mị
cũng mong được ngày xưa rồi sẽ ngủ
để ta thôi khắc khoải một mơ hồ

quá khứ nào cũng có những buồn vui
nên sông không thể không vì nhau mà thao thức ?


10-2010


hoàng lộc

Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010

chỉ uổng trang thơ

thật buồn vì lòng nhau đã thế
tìm nhau mà sao không còn nhau ?
hiên đời tôi trưa tàn bóng xế
bước chân em bước hụt một đời

thật buồn khi hai người chia biệt
mà không hề nghe gì hơi hương
tôi níu hồn tôi, không níu được
chút gì thiên cổ đã mang mang ?

bởi em đã khác em ngày trước
tóc mai môi thắm phải ơ hờ
và tôi cũng là tôi rất bạc
nên khó lòng cứu kịp trang thơ ?

10-2010


hoàng lộc

Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010

chân đau


em đau chân rồi
ai cõng được em ?
anh ở rất xa - làm sao em cần vai vịn ?
vịn ai, xin em đừng
mùa hè đang rất ngắn.

anh cũng run chân rồi

em ơi,
đôi chân cần ghê lắm
không có- làm sao em tìm anh ?

nắng đã tàn
hiên sân chiều cứ úa
bác sĩ bảo em nằm treo chân lên
cho mau lành
(để còn đi về anh...)

2010


hoàng lộc

Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

bão, thương ông bạn bị sập nhà

* tặng nguyễn thu sương

thương ông tay trắng hoàn tay trắng
bão lớn không quên một mái nhà
trời hại chừa chi phường lỡ vận
bạc đầu thêm nữa kẻ vô gia !

hoàng lộc

Thứ Ba, 19 tháng 10, 2010

và nỗi nhớ


có khi nhớ không làm chi được nổi
cả cầm ly cầm đũa cũng không cầm
đọc, đọc mãi về em và cứ nhớ
cứ tiếc mình gần hết cõi trăm năm

nỗi nhớ ấy trong lòng ta, nhớ miết
thành câu thơ lúc nào ta chẳng hay
thiên hạ có những mối tình lẫm liệt
tình em cho ta quá đỗi hao gầy

và khi nhớ, không nhớ em không được
câu thơ ra ràng nỗi nhớ không nguôi
một đời viết cũng khó lòng viết hết
cái mông mênh của một thuở yêu người

em chưa chắc đọc rành bia cổ tự
giữa hư hao của nước chảy đá mòn
ai đã khắc nỗi lòng trên vách đá
có một đời thê thảm giống ta không ?

10-2010


hoàng lộc