Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

đông hà và thơ hoàng lộc

NGƯỜI GỌI CÔ NƯƠNG

alt

Một sáng mưa. Nghĩ xứ kia chắc cũng mưa. Có lẽ anh Hoàng Lộc lại làm thơ. Bèn viết đôi dòng về thơ anh. Chết thơ anh chưa  :) 

Trong hình dung của tôi, nhà thơ Hoàng Lộc rất trẻ. Cho đến khi được nhìn thấy ảnh, chao ơi, lại hóa ra một  tình già :) 

Nhưng tại sao thơ anh lại trẻ đến vậy?

Phải chăng, tại bởi, từ khi tôi đọc anh, thì toàn đọc phải thơ tình. Mà tình yêu thì làm gì có tuổi. Đúng hem?

Mà cũng tại thuở ấy, đọc thơ Hoàng Lộc, tôi được bắt gặp một thế giới tuổi thần tiên đang tán tỉnh mình ở trong đó. Nên cái tên này bỗng trở nên gần gũi, đáng yêu như một người bạn đang ngày đêm đi về trên con đường hoa vàng trước ngõ, trong cái nheo mắt đa tình, trong nụ cười hồn nhiên, trong trời hoa mộng…

Rồi cũng tại thơ anh rủ rỉ quá. Thơ anh viết cho em nào không biết, nhưng tôi kệ, cứ nhận vơ trong em đó có mình. Khi mà anh viết như này: thuở mới lớn anh rình cô bạn học/ tháng ngày ai thơm áo trắng không ngờ/ khi cô thả tóc thề ngang cửa lớp/ là khi lòng cậu bé rối câu thơ. anh tập viết (nên chưa từng dám nói)/ anh tập yêu đơn chiếc bảy năm trời/ mắt cô bạn mỗi dần xanh thiếu nữ/ câu thơ chừng hương ngát một hoa khôi… thì làm sao kg bảo thời đó, em cũng có những anh chàng tập viết, và mắt em cũng dần xanh thiếu nữ, và câu thơ hương ngát hoa khôi là có thật. Bởi tuổi đó, tình đó, yêu đó…thì cuộc đời mỗi con người ta đều đẹp, kg thành hoa khôi bơ uổng :)

Lớn thêm chút nữa, em đi lấy chồng, but Hoàng Lộc vẫn làm thơ cho em. Như tôi, tôi cũng đi lấy chồng, but vẫn đọc thơ Hoàng Lộc :)  Để có cớ cho nhà thơ viết về buổi tàn thu lá:
yêu bao nhiêu em cũng phải lấy chồng
cũng phải lấy một thằng không đáng lấy
tình đã nhận – khó lòng em trả lại
câu thơ đầu ta viết những điều chi?

rêu phong rồi cả một mùa thu đi
chiều đơn chiếc còn ta ngồi ủ dột
lòng cũng cố một lần đua nước rút
sức hơi này ta phải chịu ta thua

em thấy trời mây trắng gớm ghê chưa
khi đỉnh núi cũng hết màu xanh cũ
con cò trắng vừa động mùa di trú
hỏi em còn dám bận bịu tình không?

yêu bao nhiêu em cũng phải lấy chồng
xa biết mấy là con đường phía trước
ta theo mỏi còn em thì phải bước
có bao giờ ta đuổi kịp tình đâu?

đời tàn thu mây trắng bay qua đầu…

 Ừm. Đời rồi cũng tàn thu thôi mà. Có gì đâu. Có gì đâu mà ta phải theo mỏi, phải đòi đuổi kịp tình đến vậy. Ủa. Mà sao kì lạ? yêu bao nhiêu em cũng phải lấy chồng là sao? Sao em không lấy cái người mình yêu? Vậy ra, lấy chồng là lấy thứ khác sao? Lấy thứ không cần yêu. Hay tại bởi, em sợ lấy thứ mình yêu về rồi sẽ hết. Nên thôi, thà chi đi lấy thứ khác. Để yêu lại đó, mà còn yêu dài dài :)

Bởi vậy nên mới có cớ cho nhà thơ bữa sau làm thơ tiếp;
ví ngày xưa em chẳng bước qua cầu
dễ đã chắc chi lòng kia được vậy
như chuyện lấy chồng thì em cứ lấy
còn chuyện mình, em cứ bảo không quên
tin trăm lần cũng giống lúc chưa tin
nên hạnh phúc phải buồn hiu – em ạ!
 Hạnh phúc buồn mà. Nhưng nếu không buồn đến thế, thì làm sao có thơ hay làm vậy. như ngày xưa em chẳng bước qua cầu một mình, thì giờ đây hạnh phúc đâu buồn hiu, bởi chắc chi đã có mà vui hay buồn :) . Hay tại bởi em không yêu sao lại biết yêu đùa? :) 

Tôi đọc Cho dẫu phù vân của nhà thơ Hoàng Lộc, bắt gặp toàn thơ tình buồn. Nhưng vẫn cứ thỉnh thoảng tủm tỉm cười một mình. Thơ anh trẻ trung như tình yêu buổi đầu mới lớn. Thơ anh buồn nhưng là nỗi buồn trong veo. Thơ anh thất tình nhưng không mất mình. Hay nói đúng hơn, có người để mà yêu, có yêu để mà mất chính là điều may mắn cho nhà thơ. Bởi từ đó, anh làm thơ. Những bài thơ dịu dàng dịu ngọt. Rồi từ đó, người ta đọc ra cái ân cần say đắm trong con người thơ này. Tôi chưa gặp Hoàng Lộc, chỉ gặp anh qua câu chữ, nhưng khi nghe anh gọi cô nương, thốt nhiên bàng hoàng. Mình trần gian ô trọc ngày hai buổi cơm gạo mắm muối, đâu xứng danh đó đâu. Nhưng Hoàng Lộc kệ, cóc cần biết, nữ giới nếu vừa mắt anh, thì hẳn nhiên là cô nương thì phải. Và vô tình, tôi được làm người nhận cái ân cần trong tấm lòng của một người thơ trìu mến của anh.

Nên dù có làm con ngựa già xích thố đứng khóc đầu non cuối bãi, thì nhà thơ Hoàng Lộc vẫn cứ mãi mãi lẽo đẽo theo tình.  Và tôi mong là vậy, cho đàn bà chúng tôi còn có cái để mà ngoái lui.

Huế. 8h05. 16/12/2014

ĐÔNG HÀ.

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

và tình cuối

https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xaf1/v/t1.0-9/10689951_947078848654641_8580638673515566791_n.jpg?oh=06d87f69614ac110b6a5465aa24a708a&oe=5503B3E4&__gda__=1426376277_57ba764c06fabebc5c5d6d1cb3eea751

mong cuối cho rồi để được yên
để anh, tình ấy - mãi kề bên
mai sau đến lúc quay về núi
đắp mặt mày thơ chỉ áo em...

2-11-2014



hoàng lộc

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

bình đựng hồn nhau

alt

ráng đựng hồn anh vào em
rồi em sẽ gặp trái tim của mình
anh cũng hồn em vào anh
để nghe từng bước của tình rủi may

ơi em trời rộng đất dày
đi đâu để được tay nhau không rời?
kêu hoài một tiếng tình ơi
lại không thấu được đất trời mang mang

đôi ta từng lửa thương vàng
đã qua từng kiếp những ngàn năm xa
sao không đựng được nhau mà
hồn em trong một bình...và hồn anh

2-11-14


hoàng lộc

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

nguyễn văn nho và thơ hoàng lộc


KHI QUA TRƯỜNG HỌC CŨ

gửi anh hoàng lộc,

Một đêm, ngâm bài thơ của anh trong đám cưới của anh Yên (sửa đồng hồ), một đám cưới không có điện, nhưng có trăng, có im lặng và có tình bằng hữu, một không khí tiệc cưới gần như giờ đây đã vắng mặt ở VN.

Đó là lần gặp anh thứ hai, sau đó, cùng đi xe đạp lang thang vài lần, uống rượu gạo ở Điện Nam. Mới đó mà đã 30 năm. Xin cảm tạ đời sống vào những ngày thơ mộng đó.

Và đây là bài thơ anh viết từ 50 năm trước, do Sean Bảo từ Hoa Kỳ chép lại và gởi cho NHO cách đay vài năm. Anh, một học trò đệ nhị cấp của ngôi trường thân yêu xưa đã làm rạng danh cho chính nó bằng thi tài của mình.

Dù nói ngược nói xuôi, nói ỡm ờ hay nghiêm túc, dù định kiến biệt phân, dù ý thức hệ buộc ràng chia rẽ, từ Nam ra Bắc, hễ ai quan tâm đến thơ ca, ắt hẳn phải một lần nghe đến tên anh, thậm chí, thuộc một vài câu hay toàn bài trong bài thơ này. Xin gởi lại anh.

(Hồi đó, Trấn Định Bảo Sinh thiết kế chưa đẹp như bây giờ, có lẽ lúc đó mới tiếp cận).


NGUYỄN VĂN NHO
(nhạc sĩ)
alt

Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

lê vĩnh huy và thơ hoàng lộc

GỬI LŨ CHÁU MỘT PHU NHÂN – thơ Hoàng Lộc
                            LÊ VĨNH HUY
白自在
Đây là một bài thơ mới của Hoàng Lộc(1), nội cái tựa ngang ngang đủ khiến người đọc liếc thấy đã phải mỉm cười.

Hoàng Lộc là nhà thơ tình ái. Thơ anh luôn trăn trở về những mối tình, đã qua và… sắp tới. Với mỗi giai nhân từng gặp trong đời, anh đều một mực đằm thắm chân tình. Buồn có, hờn có, nhưng trên hết thảy là lòng biết ơn bàng bạc.

“Gửi lũ cháu một phu nhân” được viết bằng bút pháp thông quán cổ kim, vừa cổ kính vừa “tân thời”, tạo nên sắc thái độc đáo, ngang tàng hóm hỉnh một cách… khiêm hạ, và câu kết thật có duyên, gợi cả trời thương nhớ mà vẫn giữ được cái tưng tửng bâng quơ, “vô tình đầy hữu ý”; “lũ cháu” kia nếu đọc được tâm sự này tưởng sẽ càng thương bà mình và quý “ông nội hụt” lắm!

Tôi không được sinh cùng thế hệ điêu linh với anh, chẳng được nếm đủ ba đào tình ái như anh, nhưng khi đọc bài thơ này bất giác bỗng bồi hồi, thấy mình như Bạch Tự Tại đang tương tư Sử Tiểu Thúy(2), vuốt râu cười khà mà nghe trên môi mặn chát nỗi niềm gì đâu!
____________
(1) Theo tiểu sử nhà thơ được Luân Hoán tóm tắt trên Vuông Chiếu thì Hoàng Lộc sinh năm 1943 tại Hội An Quảng Nam. Ðịnh cư tại Memphis Tennessee từ 1993. Ðược giải thi ca Trung tâm văn bút Việt Nam Sàigòn 1970.
(2) Bạch Tự Tại – Sử Tiểu Thúy: nhân vật trong Hiệp Khách Hành của Kim Dung.

gửi lũ cháu một phu nhân

tụi bây đâu cần biết ta là ai?
ta, như ông nội (mà hơn ông nội
chẳng quan trọng gì tiếng xưng tiếng gọi
ta là ai thì cũng chẳng ăn nhằm)

chỉ biết bà tụi bây thời thanh xuân
như trang kinh thi lắm thằng chụp giật
ta cũng có lần qua nhà đọc được
để đến nằm lòng từng chữ từng câu

chỉ biết bà tụi bây thời khuynh quốc
lòng hoa thơm học một tỏa mười
để hằng đêm ta chịu trời thức suốt
làm ngọn đèn chong cho bà bây vui

ta hồn nhiên yêu, hồn nhiên khóc
khi bà tụi bây yêu để lấy chồng
ông nội tụi bây ranh ma hết biết
bưng bà nội bây về bên kia sông

ấy thế mà nên giang hồ đại loạn
dẫu chút tình kia mơ hồ như mây
cả đời thơ ta là đời ân oán
(sinh du côn hơn ông nội tụi mày)

hãy nhận giùm ta một lời tạ lỗi
chuyện đời trước là chuyện chẳng may
tụi mày lớn lên chắc nhiều điều muốn hỏi
xin ngó lên trời mà hỏi mây bay…

hoàng lộc

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

em tìm ai ở phố Hội An

alt

em tìm ai trong đêm Hội An
trăng bữa ấy có lưỡi liềm không vậy?
em đâu quen với ngọn đèn đường
(anh đứng học bài) sáng hơn đèn dầu lửa

em tìm ai mà thẩn thờ bước mỏi
ai quen em ở phố đầu đời anh?
bè bạn còn đâu cho em hỏi
nhờ dắt qua chùa Phước Kiến cầu duyên?

em tìm anh có thể có trong em
dù gã làm thơ ngàn trùng xa vắng
mẹ đã qua đời trong cơn bạo bệnh
em muốn làm dâu cũng lỡ phận rồi!

anh giận mình không thể song đôi
với em, một lần qua hiên phố cũ
qua cổng trường xưa cho em làm thiếu nữ
để anh được đa tình lẫm liệt, vì em

cuốn rốn cái nhau anh chôn ở Hội An
máu thịt thơ có tên từng mái phố
phố của anh mà em làm người tạm trú
qua đêm rồi em sẽ bước về đâu?...

3-11-2014


hoàng lộc

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

đôi đời chẳng may

alt

bên trời nói với Quê Nhà
rằng anh có lẽ cứ là mây bay
quê nhà có một đồi tây
mà trên đỉnh nhớ cũng đầy mây giăng

lâu rồi cách biệt thành quen
để chim biển bắc bay tìm cõi nam
vu vơ ước bữa trăng tàn
rủ nhau về lại đầu non ngậm ngùi

Quê Nhà nói với bên trời
ngàn sau có một-đôi-đời chẳng may

10-2014


hoàng lộc

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

tặng một tuổi dần

alt

em, cọp trong rừng - hãy nhảy ra đây
anh, dê béo nè - chờ em ăn thịt
có những ngày buồn như muốn chết
móng vuốt chừng rất ngọt, phải không, ta?

khi chàng ràng con gái rượu của ba
anh đã biết khó lòng sống sót
bởi đứa dê nào mà không sợ cọp
đứa nào có thể giữ toàn thây?

trước bìa rừng em gầm thử cho oai
để chúc phúc khi tình kia mất mạng
anh nằm xuống dại khờ, tự nguyện
ngó lại đời kêu một tiếng behe....

1962 - 21-10-2014

hoàng lộc

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

sinh nhật tôi

alt

sinh nhật tôi ở dọc đường
có cành cây với lá vàng lìa nhau
nén hương em thắp chùa nào
xin tôi chậm bữa bạc đầu,
được không?

nơi đây đất cuối trời cùng
nghe thơm sáng ngọn nến hồng ở xa
đám mây từ phía quê nhà
hình như vừa mới bay qua
rất buồn

tôi và sinh nhật cô đơn
trăng em lại muốn được tròn
tặng tôi....

8-11-14


hoàng lộc

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

anh rất là buồn

alt

ngày mới đang Sài Gòn
bên anh ngày chưa cũ
anh và chiều nhớ em
nhớ hoài mà không đủ

nhớ ngày xưa mẹ dặn
đi đâu cũng phải về
chân trời thường hoạn nạn
chẳng nơi nào bằng quê

vậy mà anh còn đi
có khi còn đi nữa
đi - chẳng lẽ suốt đời
mang linh hồn thất thổ?

anh với chiều sắp cũ
nhớ em phía Sài Gòn
nhớ hoài mà không đủ
nên anh rất là buồn...

10-2014


hoàng lộc