Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011

mặc những xầm xì


hồi đó mẹ yêu cha - yêu gì yêu dữ
để sinh em, môi mắt phải đa tình
khi ngồi nhớ - dưới trời mưa lữ thứ
cũng ngát môi hồng và mắt ướt trong anh

người phụ nữ nào khi yêu cũng đẹp ?
như em đây đã đẹp đến kinh hồn !
anh cũng đang yêu nên anh mới biết
em trong lòng - chẳng có đứa nào hơn...

anh với em thiếu thiên thời địa lợi
còn nhân hoà- em nghĩ có cần không ?
chuyện hai đứa yêu thì yêu cái đã
ai xầm xì - kệ mẹ nó - cho xong !

1-2011


hoàng lộc

Thứ Tư, 26 tháng 1, 2011

cũng phải về xuân

biết em đang mặn mòi nhan sắc
khi lòng em vô cùng tình nhân
tôi đứng cuối trời nghe dao cắt
đời y như đau thêm mấy lần

biết trong em ngày xưa rơi rụng
những về nhau chừng cũng mơ hồ
cơn gió phiêu bồng đang gặp lạnh
còn thổi hoài lên những xác xơ...

biết mình không làm gì hơn nổi
cái thân gầy yếu, cái hồn phai
trăm năm bắt vậy, đành ra vậy
để chữ tình coi chẳng giống ai !

không thể nào tôi đây phải chết
và đất trời không thể khốn cùng
bởi ngày đông cần đi xa biệt
thì cõi đời mới được về xuân...

26-1-11


hoàng lộc

Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

dặn theo con gái


con về thăm Tết quê
nhớ thắp hương mộ Nội
ba không có con trai
nên nhờ con, con gái !

ba bất hiếu vi đại
chắc con cũng biết rồi
ghé lạy nhà thờ Tổ
hiếu giùm ba chút thôi !

quà là quà tân niên
con trao từng cô chú
của ít - lòng con thêm
những ân cần thăm hỏi !

còn quà riêng - nhớ kỹ
chớ dại mở ra coi
chớ nói gì với mẹ
mà cửa nhà không vui...

24-1-2011

hoàng lộc

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

hương xanh


thời đàn ông ấy đã xa
em đã đi một mình qua chừng ấy dặm đời
lòng đôi khi hoang vu
như loài hoa vườn nhà kín cổng

anh từng nghe làn hương từ nơi ấy
bâng khuâng tìm về
hồn anh thì mê đắm
mà vẫn biết mình hoài xa...

thời đàn ông hào hoa
lời tỏ chân thành mà rất sóng
xô cuộn bao nhiêu đê điều lề thói
bồi hồi quá chừng em ?

và em mặn nồng con gái
cô bé học trò đã xưa
ngơ ngác không còn ai trong ước mơ
tất cả đều đi qua
bỏ em
để em ngỡ mình goá bụa !

anh xin quay về
chỉ dám đứng bên ngoài vườn nhà ai
nghe thoảng màu hương xanh kỷ niệm...

1-2011


hoàng lộc

Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

những thứ đinh ninh

đã không phải, một lần thôi - chỉ một
em đã đành làm xấu những ngày qua
tôi cũng chỉ âm thầm tôi cúi mặt
bước cho mau cho hết bữa sương mù

và đã phải mưa về trên phố ấy
công viên xanh rồi vẫn phải không người
em đi bộ để đôi lần ướt áo
nghe trong đời cũng có lúc không vui

tôi biết lắm thế nào là tương ngộ
(trăm năm kia có thể một đôi lần)
trời ác đức nhúng tay làm lỡ cả
nên mối tình không thể tránh phù vân

tôi cũng biết thế nào là trang trọng
những điều qua cần giữ lại cho mình
tôi buồn khổ vì em vừa để hỏng
về những gì tưởng đã rất đinh ninh...

1-2011

hoàng lộc

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

buồn tháng chạp


hai mươi cái tháng chạp rồi
vẫn tôi
và một quê người -
ngó nhau
hai mươi năm biển là dâu
là em áo mỏng về đâu,
đã về

sóng chìm sao vẫn còn nghe
buồn trong con nước từng se thắt lòng
trôi xa hơn cả dòng sông
mà tôi cứ mãi nước ròng đời tôi ?

hai mươi cái tháng chạp rồi
quê ai và những khóc cười chẳng quen !

1-2011


hoàng lộc

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

làm thơ cho em đọc


anh sẽ làm thơ cho em đọc
xin đọc bao nhiêu cho đầy lòng ?
có bao nhiêu lời anh thưa thốt
chỉ thưa cùng em, em nghe cùng ?

anh có cần chi thơ đăng báo
chữ nghĩa tội gì mà phải đau ?
anh cũng không cần thơ in ấn
mối tình hiu quạnh khổ đời sau

một kiếp tình đi, tình rất bạc
trang thơ ngày cũ chắc chi còn
anh chỉ làm thơ cho em đọc
cũng chắc chi còn em đọc không ?

1-2011


hoàng lộc

Thứ Hai, 17 tháng 1, 2011

về chuyện đã qua


ví chuyện đã qua - em cho qua
thì đời làm chi còn tiếc nhớ ?
ngó sen - ông Nguyễn Du bẻ thử
biết tình xưa còn vương tơ lòng

tiếc ngày thu vì trời đang đông
ngày thu còn em - đông, vắng hoắc
nhiều thứ đã mờ xa, biền biệt
vẫn nghe đau đáu một trông chờ

cho nên mới có gã làm thơ
quá khứ mù mù, sao nguôi được ?
viết câu thơ xong, hắn ngồi khóc
cho dù không thể khác về nhau

chuyện tưởng qua - không qua được đâu
cả đời em rồi em hẳn gặp
sẽ canh khuya ngọn đèn hiu hắt
và lòng em lặng lẽ điều chi...

2011


hoàng lộc

Chủ Nhật, 16 tháng 1, 2011

mà cũng chia lìa


mà cũng chia lìa cho được - người ơi
đã đi xa - và tan vỡ mất rồi
chỉ những ngày lên sương lên khói
và những gì không thể hết mây bay

tôi viết triệu bài thơ thì cũng vậy
em cũng cơm lành canh ngọt nhà ai
thơ không có tay níu tình ở lại
thơ không còn chân theo em suốt đời

khép vội trang thơ giang hồ trớt mẹ ?
mà có tuổi rồi đi đâu được nữa ?
chỉ quẩn quanh thôi ở cuối con đường
bầm dập một đời những dấu tình không...

1-2011


hoàng lộc

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011

phỏng vấn


Cuối năm 2010, tôi được tờ Yahoovanhoaviet.com (Vũ Trà My) mời phỏng vấn về Thơ.
Bài phỏng vấn đã đi vào đầu năm 2011 - và xin được giữ lại nơi này.

Vũ Trà My: Chị (Anh) đến với thơ từ lúc nào ? Đã có bài thơ nào của một ai đã từng làm Chị (Anh)yêu thích đến tận lúc này ?

Hoàng Lộc : Năm tôi vào trung học 1956, người bác họ của tôi có mua báo hằng tháng ở Huế là tờ Bông Lúa của giáo sư Lê Hữu Mục. Những bài thơ đầu tiên tôi đọc là của các anh chị Diên Nghị, Tường Phong, Tuyết Lộc, Cao Mỵ Nhân, Thế Viên... đăng ở Bông Lúa. Có anh chị lúc ấy đang ở tuổi học trò. Điều này khiến tôi nghĩ : người ta đang là học trò mà cũng làm thơ, sao ta không ?

Thế là những bài gọi là thơ của tôi bắt đầu viết trên giấy vở cyclo thời ấy. Viết chỉ một mình đọc, không dám chia xẻ với ai ! Mãi đến khi tôi biết mua báo Sài Gòn để đọc và trái tim biết rung động với cô bạn cùng lớp khi viết, để can đảm gửi một số bài gọi là thơ ấy cho tờ Văn Nghệ Tiền Phong do luật sư Như Trị Bùi Chánh Thời phụ trách mục thơ - tôi mới... chính thức "đến" với Thơ.

Cũng từ một người bác họ khác của tôi, tôi được nghe những câu Kinh Thi do bác đọc. Và có đoạn đã theo tôi cả đời với lời giảng của chính bác tôi :

Quan quan thư cưu

tại hà chi chưu

yểu điệu thục nữ

quân tử hảo cừu


(Hoà hoà có tiếng chim cưu kêu ! Nó kêu ở đâu ? Kêu ở doi sông Hà. Nó kêu làm sao ? Nó kêu rằng có người gái thục thơm lòng mà trai lành cứ muốn đến cầu duyên...)

Vũ Trà My
:Theo Chị ( Anh ) khi làm thơ và công bố rộng rãi cho tất cả độc giả, anh có nghĩ cảm hứng đó cần trau chuốc hay chỉnh sửa như thế nào để cho mọi người yêu thơ cùng đọc, có thể hiểu được, và có thể chia sẻ cảm xúc này không? Hay chỉ tôn trọng đúng cảm xúc của mình trong phút cảm hứng bất chợt đó và đứa con tinh thần ra đời?

Hoàng Lộc
: Có thể cách nghĩ của tôi sai. Nhưng từ bao giờ- tôi chỉ làm thơ cho một người. Đó là cho một người nữ thường gọi là ...Nàng Thơ. Không có Nàng, không có thơ Hoàng Lộc.

Với tôi, Thơ là Cảm Xúc. Cảm xúc về một điều gì đó từ Nàng hay... của Đời- là có tứ thơ rồi. Cảm hứng tới và có chút thời gian là bài thơ có thể hoàn tất. Tôi thường chỉ chỉnh sửa một số chữ lặp trong bài thơ. Chẳng mấy khi tôi phải "sửa thơ để được người khác hiểu".

Bài thơ đã viết, tự nó đã nói hay không nói được điều gì mà thôi. Tác giả không cần nói thêm. Cảm xúc của bài thơ là cảm xúc của nhiều người - thì bài thơ thành công. Cách đây mấy ngày - một bạn đọc của tôi phán : "Đọc thơ HL có cái thú là nhiều khi cứ tưởng bài thơ là của chính mình viết" (Lý Vĩnh Huê). Đây là câu khen ngợi - nhưng tôi lại thấy nó đúng với ý trên của tôi.

Vũ Trà My: Chị (Anh) nghĩ bây giờ nếu có một bài thơ mới .anh sẽ chia sẻ đứa con tinh thần của mình theo tạng thơ bấy lâu nay, hay nên sửa đổi lại chút ít hoặc thay đổi hẳn theo trào lưu bây giờ ? Như thơ cách tân dùng chử mới lạ ,thơ theo hậu hiện đại, thơ trình diễn , thơ tân hình thức, thơ dùng chữ dung tục…etc....?

Hoàng Lộc :Cái học, cái đọc của tôi về thơ là những gì rất cổ điển và...sau Tiền Chiến. Vì thế, hình
như thơ có vần, tôi thường xử dụng. Sau này khi đọc Sáng Tạo, Hiện Đại... lối thơ tự do như của Thanh Tâm Tuyền cũng có khi tôi thử nghiệm và có bài cũng đọc được. Cái thời " chạy theo trào lưu" thật sự đã qua khi chính mình đã tìm được bản sắc ?

Cách viết nào - thể loại nào, theo tôi, không phải là chuyện quan trọng. Quan trọng, như đã nói, chỉ ở chỗ : bài thơ có chuyên chở được cảm xúc riêng của người viết mà có được nhiều người đồng cảm hay không. Cảm xúc riêng có thành chung được hay không.. Thế thôi.

CÂU HỎI RIÊNG CHO HOÀNG LỘC :

Vũ Trà My
: Như anh đã tự xác nhận là anh có..hơi hướm cổ điển...tiền chiến và thường làm thơ vần điệu.. Thế, có bao giờ anh đọc thơ hiện đại và thích nó ? Có bao giờ anh thử nghiên cứu về Tân Hình Thức, Hậu Hiện Đại ? Nếu có, anh...hợp với nhà thơ nào ?

Hoàng Lộc
: Đến thời điểm này là cuối năm 2010, tôi đang làm thơ - tôi vẫn được bằng hữu đọc và có người khen - như thế tôi cũng...hiện đại - đúng không ?

Bằng hữu anh em làm thơ thân quen với tôi vẫn có ông là Tân Hình Thức, Hậu Hiện Đại... đó. Khế
Iêm vẫn gửi thơ tặng tôi. Tôi vẫn đọc Lý Đợi, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Phan Huyền Thư..Có ông vốn "thơ truyền thồng" cũng rất Tân Hình Thức như Trần Vấn Lệ, Đức Phổ, Hoàng Xuân Sơn... Chính ông Hoàng Xuân Sơn đã khiến tôi, có khi phải chia lục bát ra thành... nhiều tầng thì đọc mới... có lý hơn.

Tôi không dám sắp xếp trào lưu, nhóm nhiếc này nọ gì cho một ai- chỉ vì tôi không rành cho lắm. Có những tên tuổi mới toanh, làm thơ không vần, hoặc một-nửa-có vần như Nguyễn Thị Ánh Huỳnh và Đông Hà. Nghe đâu Nguyễn Thị Ánh Huỳnh là hội viên hội nhà văn VN - còn Đông Hà đang dạy học ở Huế ? Tôi mới đọc thấy thơ của hai cô nương này trên mạng- và lấy làm thích lắm. Thích và...hợp cũng giống nhau chứ, Vũ Trà My ? (Cười)

Vũ Trà My
: Anh là một người làm thơ cũng nhiều thập niên rồi. Có bao giờ anh ưu tư về Thơ Việt Nam không ? Ưu tư về vượt thoát nào đó thật ngoạn mục kiểu...cá vượt vũ môn - để thơ Việt không ở hoài tình trạng " trì trệ, lẩn quẩn "- như một số ý kiến đã nhận xét ?

Hoàng Lộc
: Tôi ngầm hiểu nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc có lần sắp xếp bọn làm thơ chúng tôi ( khởi viết trước 75) là lớp thơ "vần vè làng xã". Có sao đâu. Vì xã hội chúng tôi từng sống là xã hội làng xã mà ! Thơ của chúng tôi kéo theo một nửa thế hệ sau chúng tôi - cũng vẫn vậy ? Thế là
có cái vụ "Thơ VN đang cần khởi sắc, đang cần một sự chuyển đổi cấp thiết" - và nhiều khuynh hướng, nhiều nổ lực cách tân đã có mặt ở trong và cả ngoài nước, từ hai chục năm qua ?

Tôi là gã làm thơ nên luôn trân trọng và thán phục mọi sự cách tân cho thơ Việt. Tôi chờ đợi, như chờ đợi và tin một Tình Già của Phan Khôi thứ hai thế nào cũng xuất hiện. Phải có một tài năng thơ thật sự thì mới làm được chuyện lớn như thế. Nhanh hay chậm thôi. Nhưng sẽ phải như thế.

Hai chục năm nay- tôi thấy thơ Việt Nam có cái lạ mà chưa có cái hay hơn. Lạ ở cách viết, ở mỹ cảm mới, ở hình thức.. Phần hồn thơ, theo tôi, đã xa dần nhà thơ ? Tôi làm thơ - mà lắm khi đọc thơ, không hiểu bài thơ nói chuyện gì ! Và nhất là cứ thử đặt nhiều bài thơ của nhiều tác giả bên cạnh nhau - thấy họ rất giống nhau, thiếu cái bản sắc từng người.

(Tôi nhớ Nguyễn Hưng Quốc có khuyên cái ý đại khái rằng : bỏ hết cái học, cái đọc cũ - học cái học mới, đọc cái mới - thì có thể cảm ra thứ thơ mới này ! Ôi chao, tôi làm chi có thì giờ để...làm lại từ đầu đây, hả trời ?)


vài bài thơ tiêu biểu :


CÁI BỤNG CỦA NÀNG


cái bụng của nàng sao mà chướng vậy ?

anh đứng trông theo - bất giác đau lòng

chíếc áo dưỡng thai che mười-phần-gã-ấy

có phần nào sương khói của anh không ?

1989



NỔI CHÌM HẠT LỆ


hạt lệ ta hạt lệ người

kể như đã thấm vào nơi tuyệt tình ?

hạt lệ em hạt lệ mình

có khi rớt ở biển xanh mất rồi ?


em từng khóc giữa ngày vui

giữa đêm trăng khuyết
giữa lời thơ xưa ? t
a từng khóc với thờ ơ

với em - bất tận cõi bờ thời gian...


em bưng hạt lệ lên ngàn
để xin hoá thạch đầu non một đời ?

ta cầm hạt lệ về khơi
chìm tan với biển quên trời phù vân ?


sao không úp hạt lệ gần

lên vai nhau khóc một lần rồi thôi ?


2009



BẠC TÌNH CA


là lúc em vừa thay áo mới

tay trong tay, em bước theo người

a đứng bên cầu coi nước chảy

nghe lòng mình lạnh buốt ngàn sau


là lúc em vừa ăn bát cháo

ăn xong, cái bát đã tan tành
ta cúi lượm lên từng mảnh vỡ

xóc tay mình, máu ứa trăm năm

em vứt câu thơ vừa mới đọc

chữ theo đường chữ, giấy nằm mơ

em tưởng câu thơ không biết khóc

ai ngờ ướt đẫm một trời xưa….


5-2010

hoàng lộc