Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2009

về Thủ Đức


về nơi cái thuở anh về
xin em chỗ
một vỉa hè
được không ?
ngồi thương nắng gió phiêu bồng
trở cơn xa lộ
xe lồng đã xưa

em qua chợ Nhỏ bây giờ
hỏi Tăng Nhơn Phú còn ngơ ngẩn đồi ?
chiến chinh thì cũng phai rồi
đời anh thì đã một đời tan hoang

về -
nghe không hết điêu tàn
chỉ thương
chút nắng sân trường
và em.


hoàng lộc

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

ngày nhớ










yêu như thời mới yêu
thương hơn thời mới lớn
nghe ngát hương cuối chiều
em, loài hoa nở muộn
vườn hồn anh thầm reo

thương thiệt thà câu nói
yêu hồn nhiên tiếng cười
lòng nhau từng trao gửi
hai ta là một người

mắt như vừa mới tỏ
tóc như vừa chớm xanh
cứ thêm từng phút nhớ
dập dồn em trong anh

nhớ em nhớ cả ngày
chăm lo lời em dặn...
tình yêu như sông dài
chỉ mơ tìm biển mặn.

2009

hoàng lộc

ngày nhớ


yêu như thời mới yêu
thương hơn thời mới lớn
nghe ngát hương cuối chiều
em, loài hoa nở muộn
vườn hồn anh thầm reo

thương thiệt thà câu nói
yêu hồn nhiên tiếng cười
lòng nhau từng trao gửi
hai ta là một người

mắt như vừa mới tỏ
tóc như vừa chớm xanh
cứ thêm từng phút nhớ
dập dồn em trong anh

nhớ em nhớ cả ngày
chăm lo lời em dặn...
tình yêu như sông dài
chỉ mơ tìm biển mặn.

2009

hoàng lộc

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

đuổi tình khỏi cửa


đã tới lúc không còn nuôi nổi nữa
dẫu đau lòng, ta cũng đuổi tình đi...

em có thầm tiếc nhớ thuở xưa kia
ôi cái thuở rất xa mà rất gợi
thuở ta biết ta vì em lầm lũi
tìm những điều dại dột tưởng vì nhau

để cứ mãi vì nhau mà thiếu đói
mãi vì nhau mà quá đỗi âu sầu

(có những điều em hiểu rất lơ mơ
khi ta thắp thêm cho tình ngọn lửa
em chúm môi cho gió thổi vù vù...)

trong yêu dấu ta ưa điều rất thực
là những điều em hiểu rất thi ca
nên mỗi đứa nuôi tình theo mỗi cách
tình, cho nên, ngỗ nghịch đến không ngờ

để lắm lúc ta cúi đầu ngẫm nghĩ
yêu em rồi sao vẫn giống như chưa
cũng lắm lúc em cúi đầu tự hỏi
em yêu người hay yêu cái hồn thơ ?

chính là lúc em đuổi tình khỏi cửa
tình quay lui còn cãi bướng, hàm hồ
ta cũng đá cho lộn đầu chúi mũi
nước mắt gì mà nước mắt như mưa...


7-12-2009



hoàng lộc

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009

khi tình bất ổn



chết thiêng ?
sống chẳng khôn gì
làm sao ta biết tình
khi lở - bồi ?
như từng so đũa le đôi
để cam khập khiễng bữa đời, bữa em

uổng công nhau thuở đi tìm
uổng công bữa gặp
và riêng tháng ngày
chỉ còn con mắt mờ cay
ngó nhau nhăn mặt nhíu mày -
đã chưa ?

tay buồn đụng cái buồn,
khua
cái đau cũng mới như vừa biết đau
em ơi
tình đủ cơ cầu
có khi mình cũng bỏ nhau được rồi ?


2009


hoàng lộc

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

mong tình tàn phai


thấy bạn bè ra đi
anh lại nằm với bệnh
nhớ em- buồn không chia

cơn đau dỗ anh mê
cơn đau dìu anh tỉnh
ra đi là trở về
sao bàn chân đã lạnh ?

trăm năm rồi cũng ngắn
mùa xa lại còn dài
hoàng hôn anh bệnh hoạn
cực lòng em sớm mai...

trở mình nghe không ổn
biết trời kia lạnh đầy
nhớ em - vì nhớ lắm
mà mong tình tàn phai...


12-09


hoàng lộc

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2009

ngày chẳng còn anh


* gửi theo Đặng Ngọc Khoa
* tặng em




rồi cũng phải một lần đi như thế
dẫu không đành vạt nắng cuối chiều trôi
anh cũng phải một lần đi như thế
dẫu chưa tin đã dứt thuở làm người

bởi cứ chắc hãy còn em ở lại
một mình xin níu giữ một linh hồn
em sẽ thấy trần gian thêm trống trải
khi bất ngờ anh phải hoá tro than

rồi cũng chắc tình yêu kia vô nghĩa
nếu một ngày em biết chẳng còn anh.


2-12-2009


hoàng lộc

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

chẳng chắc chi tình



em biết gì thơ mà rớ tới
dễ đâu trăng khuyết bởi không tròn
em biết gì ta mà yêu vội
chắc gì hết thảy hoá keo sơn ?

mãnh sư chỉ với rừng cô quạnh
một mình hống - để một mình nghe
em với trần gian kia lộn xộn
sao đang tay bứt nụ tình thề ?

giai nhân - dính tới là oan nghiệt
lại cứ cần chung bước với thơ !
sao em phải một đời chia biệt
cho ta buồn mới gánh sầu xưa ?

chắc chi tình có- tình không có
em qua phố ấy chắc đau lòng ?
chỉ biết ta và em đã nợ
đã cùng chia sớt nửa mùa đông...


29-11-09


hoàng lộc

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2009

với mùa thanksgiving










rồi cũng chỉ tạ ơn trời ơn phật
đã cho ta sống trọn một đời buồn
với lắm thứ nợ nần không trả được
phụ ơn tình và phụ cả em luôn

ta lây lất ở cuối ngày lưu xứ
chịu mây ngàn để rõ ý phù vân
và có lẽ chẳng còn em đứng đợi
tóc thu khô tàn rụng hết ân cần ?

cũng thâm tạ những ơn người ơn bạn
vẫn thương ta năm bảy cuộc chia lìa
không thể ngó xa hơn tầng phố rộng
biết quê nhà không tránh nổi hư hao

em nước mắt - từng đi, từng ngoảnh lại
dẫu hoàng hôn đã vắng ngắt sao trời
ta cúi mặt - rồi ta quỳ, vái lạy
cả những gì oan khuất ấy, chưa nguôi....


hoàng lộc

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

giả vờ thi sĩ



anh giả vờ anh
thi sĩ
tìm em
đầy lòng mộng mị
người tình cho thơ
ngượi vợ của thơ

gió tốc tiền căn
còn mịt mù cát bụi
kiếp nào không còn trăng lu ?

em hun hút người tình
em muộn màng người vợ
chưa một lần có em
mà thơ anh quặn mình
goá bụa

anh giả vờ anh
cạn đời
không ra thi sĩ !

10-09

hoàng lộc