Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009
Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009
nằm nghiêng với bệnh
thôi đừng bệnh nữa, ta ơì
nằm nghiêng còn mỏi nỗi đời nắng mưa
có gì đau ở hôm xưa
ở hôm mai
cả bây giờ cũng đau ?
xin em vịn một vai cầu
để coi
buồn của đời nhau
chảy về
ta nằm im
một mình nghe
cái thinh không
lạnh
bốn bề thinh không
và nghe tiếng gió trong lòng
thổi như xé buốt trăm năm trễ tràng
có gì rơi ở thời gian
lật thêm tờ lịch khô vàng ngón tay
nằm nghiêng
ngó lại tình này
thấy em và thấy ta đây
cúi đầu
14-10
hoàng lộc
Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009
thơ ngày bệnh

đời - có lẽ chẳng còn vui được nữa
tình đi xa và sắp sửa không về
ta nằm bệnh những ngày thu hết lá
cơn mê dài khô cổ một chia ly
em có lẽ cũng không còn hờn dỗi
không còn ghen, còn giận thấu trời xanh
chút nước mắt vì nhau từng giữ lại
cũng chờ khô - không chịu khóc cho tình
ta đã biết ( lần đầu ta mới biết)
trái tim ngu chẳng lý sự bao giờ
cũng không hiểu vì sao mà chia biệt
vì sao mình không thể níu đời nhau !
nghe dún lạnh- nghĩ chăn gì quá mỏng
trời ngoài kia đang héo hết mùa thu
thân đã bệnh và tâm thì rất bệnh
ta tròng trành trên trái đất âm u...
10-09
hoàng lộc
Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009
thơ tạ ơn

từ hôm qua, ta có buổi chiều vui
em ghé hồn chim nồng nàn giọng hót
vườn úa lá những ngày thu năm trước
một đoá hồng trổ cuối nhánh đời khô
em có tấm lòng con nhện giăng tơ
ta vội vã yêu như ngày trẻ dại
vẫn cứ sợ trời sinh loài con gái
yêu đứa nào rồi cũng khổ như nhau
ơn những mối tình cắt những đường dao
khâu vá bao nhiêu cũng còn dấu đứt
em sẽ khóc hồn ta đầy cố tật
ngày thân quen đã chớm ý chia lìa ?
xin chút môi hồng thổi cánh sầu đi
xin chút tóc bay qua trời hạnh ngộ
ta đã đuối bởi đời tình đói khổ
sao chuông lòng còn động giữa chiều vui ?
ơi gã làm thơ sắp cạn tuổi rồi
với gái đẹp từng chết lên chết xuống
ba bốn đứa chỉ còn em tốt bụng
tay dịu dàng, ta quỵ ngã - em nâng
như nước xa nguồn phải chịu ơn sông
ta mấy mươi năm yêu lầm yêu lỡ
tình hụt hẫng lăn như hòn sỏi nhỏ
cuối dốc đời rồi, xin tạ ơn em ....
hoàng lộc
Hội An, trên con đường cũ

con đường ngày xưa em đi học
mông mênh nỗi nhớ buổi tôi về
bốn mươi năm bỏ trời niên thiếu
áo trắng còn run ngọn gió quê
bốn mươi năm nước sông Hoài chảy
cớ chi bến phố vẫn nguyên bờ ?
cớ chi tôi mấy mùa dâu bể
vẫn cuối đường hoang nắng Cẩm Phô ?
em của một thời hương ngọc lan
đám con trai lơ láo sân trường
và tôi chỉ một lần theo gió
mà cả đời thương nhớ Hội An
bốn mươi năm trước cầu Lai Viễn
em cao gót guốc động vai cầu
giá như em biết dừng đôi phút
có lẽ mùa sau gặp buổi đầu ?
cũng bởi vầng trăng phai mái cổ
trách chi bóng áo chẳng về xưa
bốn mươi năm có người qua phố
nửa tóc chờ em đã bạc phơ
tóc trắng chờ em giữa Hội An
như chưa đổi phố đổi tên đường
là em vẫn cứ thời con gái
tôi, cái đuôi theo buổi tới trường....
hoàng lộc
Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009
vẫn một lòng ta

em kín cổng (suốt đời không mở nữa ?)
vườn thơm hương quạnh quẽ buổi ta về
tóc úa ngọn đau vai mùa lạc xứ
dấu nỗi buồn sau mấy ngón tay che
bao tiếc hận những ngày hoa tháng mộng
để hiên đời hoài xế nắng tương tư
mây cứ trắng vẫn ngang trời lồng lộng
mỗi dấu tình trổ mỗi nhánh phù hư
ta đất khách nhiều năm quen cúi mặt
lắng nghe từng mộng ước bỏ đi xa
trên phố Mỹ may còn em, gái Việt
mái hồn kia xanh ấm một quê nhà
em cất giữ - ta, một lần thương tưởng
lần sau cùng trao gửi cạn - rồi thôi
thì cho dẫu em suốt đời kín cổng
vẫn tấm lòng ta sững dưới trăng soi ....
8-2-03
hoàng lộc
Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009
kêu không thấu trời

trời có đâu
mà kêu trời ?
trời mà có,
cũng xa người -
rất xa
kêu nhau suốt cuộc ta bà
em nghe
chẳng biết
kêu mà làm chi !
để rồi
có gã tình si
trái tim gõ nỗi hồ nghi -
khóc ròng
ông trời cách mấy tầng không
có kêu cũng chỉ vô cùng
vậy thôi.
chút gì lạnh ở đầu môi
tội vầng trăng
bữa theo soi lời thề
4-9-2009
hoàng lộc
* bản mới
Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2009
khi mới đến Đà Lạt

anh đến hôm qua trời phố lạ
dốc lên dốc xuống lạnh sa mù
mới hôm qua quê mình nắng hạ
mà quê người như vội tàn thu
gió thổi qua đồi anh trú quân
tình em cho tình nghe hoang đường
mói đây mới đó mà trôi nổi
đã rạch đời nhau những nhánh sông
vừa hết mùa mimosa nhà ai
lòng anh run một đóa tình hoài
nhớ em nhớ cánh tay tàn nghiệt
phủ xuống hồn anh mấy ngọn roi
nhìn cuối đồi nghiêng chiều bóng xế
tình anh cũng xế bóng theo chiều ?
muôn năm anh là người đến trễ
cuộc chơi nào cũng đã buồn hiu
ở đây trời đất mù như khói
phố như sương giữa đất trời mù
anh che không hết từng cơn gió
tạt bên đời, ướt ngọn tình xưa
em của quê xa lòng vẫn vậy
chắc gì nuôi một dấu ăn năn
em giương cung có lần tay sẫy
đâu biết đời anh đã trúng tên !
hoàng lộc
Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2009
khi nghi hoặc tình tôi

nếu chưa tin, em hỏi đêm dài
có tấm lòng tôi bỏ lạc loài
đã chịu mấy lần trăng lạnh giá
suốt đời ai biết tôi thương ai
nếu chưa tin, em hỏi hàng cây
mỗi sáng mỗi chiều em qua đây
có lũ chim than giùm lá úa
em có nghe lời chim sầu đầy ?
nếu chưa tin, hỏi phố mù sương
phố bảo tôi : lòng em bình thường
em có nghe mà nghe gió thổi
phố hồn tôi thì hoài rung chuông
nếu chưa tin, em hỏi đời tôi
vẫn gọi mời em về dong chơi
bước ngả nghiêng chân loài gái đẹp
trên trái tim tôi đau từng hồi
và xin em hỏi lại thời gian
trăng lấp đầu non, trăng lạnh tàn
bụi phủ lên đời khuê các ấy
em mới hay tình tôi muộn màng...
hoàng lộc
cỏ trong vườn

cỏ trong vườn nhà ai
xanh non ngày xuân muộn
người coi vườn lọm khọm
quanh rào, gõ nhịp roi
chú ngựa già vểnh tai
mắt mờ trông cỏ thắm
nghe thêm cơn đói dài
rập rình như muốn gặm
người coi vườn thét tướng
roi lia thân ngựa già :
- cỏ trong vườn, chớ trộm
dành nuôi...trâu nhà ta !
anh đứng nhìn xót xa
nghĩ chuyện mình chẳng khác
em như cỏ vườn nhà
anh, một loài ngựa lạc !
hoàng lộc
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)